Chủ Nhật, 31 tháng 3, 2013

Văn hóa thịt chó


Kỳ lạ là cái văn hóa ăn thịt chó. Nó nửa đỏ nửa đen, ăn cuối tháng là giải hạn, ăn đầu tháng thì mất lộc. Xem ra chỉ có thịt vịt và mực nướng mới có khả năng ngấp nghé ngang bậc đàn em với thịt chó về quan điểm duy tâm này. Thường thì phải đợi hết mùng một, mùng hai, qua đến mùng ba mới loáng thoáng có khách. Đó là những khách quen đã  hẹn trước. Khách thì hoặc là vô thần, hoặc là đang vận đen cùng đường nên muốn ăn luôn đầu tháng cho sớm hết hạn. Chờ đợi hai ngày đầu tháng đã là quá lâu rồi! 

Những kẻ đi giải đen sớm khoan khoái pha sẵn mắm tôm, bẻ bánh đa chấm tạm chờ thịt chó thủ công được dọn từng đĩa lên bàn. Gọi là thịt chó thủ công vì chỉ lúc ấy mới có thể quan sát được cái nhanh nhẹn của những nhà chế biến. Gọi là thủ công cũng là bởi chỉ vào những ngày vắng khách, đám đầu bếp mới có thời gian trổ hết sự khéo léo của mình. Ngoài ra, gọi thế cũng là để ra ý coi thường thứ thịt chó làm hàng loạt theo lối công nghiệp. Bắt đầu  mùi chả nướng đến hai lỗ mũi. Kìm cơn thèm bằng ngụm rượu nếp đục nhờ nhờ. Bụng cồn cào nên rượu càng ngấm nhanh. Đến khi được ăn thịt chó thật thì đã hơi thấy nóng tai, bắt đầu vừa nhồm nhoàm vừa lý sự quanh quẩn với nhau. 

Những ngày đầu tháng quán vắng vẳng ra những lời chúc nhau nhanh qua cơn mạt vận, nhưng không ầm ĩ, ồn ào. Giày dép cứ vứt bừa thoải mái ra tận ngoài bậu cửa. Chân xếp vòng tròn chán lại duỗi ra hai, ba cái chiếu. Chả việc gì phải co quắp vì sợ dựa lưng vào mấy ông máu nóng chiếu bên như những ngày cuối tháng.  Cuối tháng trong quán vẫn vẳng ra những lời chúc nhau nhanh qua cơn mạt vận, nhưng ồn ào, ầm ĩ. Giày dép phải cun cút nhét vào túi ni lông ôm kè kè bên người. Chân xếp vòng tròn chứ không được duỗi ra, ngồi phải  phải co quắp vì sợ dựa lưng vào mấy ông máu nóng ngồi chiếu bên. 

Nhấm nhẳn cắn miếng chả, miếng dồi lúc ấy mới thấy cái ngon mà ngày thường không nhận ra. Rượu nếp đục ngọt nhạt đưa cay, uốn dịu những cái lưỡi ngày thường cứng đơ trong cái mồm vì ăn vội quá nhiều thứ mà đâm ra hỏng, chẳng phân biệt nổi cái gì. 

Rượu nếp đục ở Hà Nội uống ngon hơn hẳn cái thứ rượu được quảng cáo là rượu nếp Bắc bán trong các hàng thịt chó Sài Gòn. Ngon đến độ dân tình phớt lờ các cô tiếp thị bia xinh xắn, trắng nõn trắng nà. Mới lại cái giống thịt này nó kén bạn, uống bia không vào. Phải là nếp đục mới đủ tầm vóc để đưa đẩy, mới khiến cho thiên hạ lần nào bước xuống nhà sàn cũng phải lơ tơ mơ. Uống rồi thì kiểu gì cũng phải đi “giải quyết nỗi buồn.” Xin không tả một cách chân thực cái chỗ kinh khủng dưới gầm nhà sàn đó. Chỉ biết xong việc ông nào lên chiếu ngồi cũng ngẩn tò te ra một lúc rồi mới bắt lại được câu chuyện đang dở. Đến khi líu lưỡi rồi thì chủ đề đầu tiên là con chó lại được quay trở lại làm chủ đề cuối cùng của chiếu nhậu. Và để chứng minh rằng lũ khuyển không khôn như thiên hạ vẫn đồn, họ vô tư ném vài mẩu xương cho những con chó được nuôi ở quán. 

Thế mới hay, câu nói con chó chỉ ăn con má là sự ngụy biện. Mà cần gì phải quan tâm đến chữ nghĩa cho mệt người. Ăn miếng dồi chó vừa giòn vừa bùi không thích hơn à? Tại sao không đi ăn  ngày đầu tháng cho thoáng đãng???  Mà cứ phải  chen chúc vừa khó thở, vừa lo mất giày mất dép vào ngày cuối tháng???

Thứ Tư, 27 tháng 3, 2013

KHÔNG THỂ THÀNH ĐÀN ÔNG ĐƯỢC!



Hình như gã trai trẻ nào cũng bị ám ảnh bởi câu hỏi: mình đã là đàn ông hay chưa? Kể cả từ khi còn thò lò mũi xanh cho đến khi đã thành một ông cụ già. Câu hỏi ấy vẫn quanh quẩn trong đầu, ta sống quay cuồng vì nó và đến khi gần hiểu ra thì tự nhiên đã thấy đen kịt hết cả.

Không một người đàn ông nào có thể trở thành đàn ông thực sự !

Lên năm tuổi, bạn đếch phải con trai vì hay khóc nhè . Tất nhiên là bạn không đồng ý. Bạn không khóc,  cho dù có ngã trầy da xước đầu gối thì nhất quyết không khóc. Thậm chí còn nở một nụ cười mãn nguyện. Đàn ông con trai mà.

Bạn vẫn chưa được gọi là đàn ông. Phải học toán giỏi hơn bọn con gái thì mới gọi là đàn ông được.

Thế là từ năm lớp một, bạn đã lao vào học toán như điên. Bạn tự hào khi giải được những bài toán mà các anh lớp trên cũng bó tay. Khậc khậc! Vậy mà cũng đòi khó. Rồi bạn mang cái bảng điểm hơn tám phẩy môn toán, nhưng dưới năm phẩy môn tập viết, ra để khoe với mọi người. Chắc mẩm phen này mọi người sẽ phải ồ lên bởi bạn đã thành một thằng đàn ông thực sự.

Ấy mà cái môi của mọi người vẫn cứ trề ra mới lạ chứ. Mọi người bảo chắc chắn bạn không biết chơi song phi, bổ quay hay ném lon Nếu không biết chơi những trò của con trai thì làm sao gọi là con trai được. Phải gọi là “ái” mới đúng. Trời, đúng là thế. Vậy là chương trình phấn đấu để thành một thằng con trai thực sự của bạn lại được thay đổi chút ít.

Đến năm học cuối cấp hai, bạn có thể song phi cao tới bàn cao quá đầu bọn bạn cùng lớp. Chơi ném lon thì hất tung cái ống bơ sữa bò lên tận đầu đường. Bổ vỡ đôi hơn mấy chục con quay của bọn bạn. Mọi người vẫn lạnh lùng  bảo đấy là trò trẻ con.

Đến khi đã học cấp ba, bạn vẫn đếch phải là đàn ông. Làm đàn ông thế nào khi mà bạn chưa có bạn gái? Ôi, cái sự dễ hiểu thế mà sao bạn có thể quên cơ chứ? Muốn thành đàn ông chân chính thì phải kiếm cho mình một cô nàng.

Rồi cũng đến khi bạn có vợ. Bạn nghĩ mình đã thành đàn ông? đàn ông cái con khỉ! Đã có nhà riêng chưa mà đòi làm đàn ông?

Hơ hơ… Mọi người bảo, thế hai mươi năm nữa con cậu nó khoe với bạn nó là bố nó tuy đang đi thuê nhà để ở nhưng vẫn là một người đàn ông chân chính à?.

Thế là sau bao năm lấy nhau là bấy nhiêu năm nhân 365 ngày vợ bạn phải đi ngủ trước còn bạn hì hục cày đến sáng để kiếm tiền.

Rồi cũng đến một ngày, bạn mời mọi người đến mừng tân gia. Cuối cùng, ngày mà bạn chắc mẩm mọi người phải công nhận với bạn rằng trở thành một người đàn ông thực sự không phải là điều không tưởng đã đến.

Mọi người giơ cao chén rượu chúc bạn: “Chúc anh  mau dựng vợ gả chồng cho các cháu. Một người đàn ông thực sự phải sớm lo chu toàn cho con cái mình chứ!”

Đến khi tóc bạn đã muối tiêu, hoặc còn đen vì đã phải đi nhuộm nhiều lần. Thỉnh thoảng mọi người vẫn hỏi bạn, thế đã nhắm được cái nhà nào cho thằng cả chưa? Thế đã xin được cho thằng cháu đi học mẫu giáo chưa? Thế hai vợ chồng đã định làm gì lúc về già chưa? Đàn ông đàn ang thì phải lo lắng được cho con, cho cháu chứ.

Bạn nghĩ  “Làm đàn ông thế quái nào được? Lo thế thì lo cả đời.

Khà khà: “Đúng vậy, thành đàn ông thế đếch nào được? Trong khi phụ nữ cứ đẻ con xong là thành đàn bà. Làm đàn ông thì còn xơi!”

Vậy mà nếu thằng cháu trai của bạn mải chạy, vấp ngã lăn ra sân. Cam đoan bạn sẽ ngoảng đầu lại lạnh te mà quát: “Đàn ông con trai thì phải tự đứng dậy chứ nằm đấy mà khóc à?

Thứ Ba, 26 tháng 3, 2013

Bia tuyệt hơn phụ nữ! Tại sao?


Các chị em phụ nữ luôn thắc mắc tại sao cánh đàn ông luôn coi trọng bia, đôi khi quan trọng hơn cả mình. Sau đây là một vài suy ngẫm của các bợm nhậu về hai thứ tưởng chừng không liên quan đến nhau…

Với đàn ông bia có thể uống cả đêm…
Khi đàn ông đi xem bóng đá về muộn bia luôn đợi trong tủ lạnh .
Đàn ông có thể ôm một cốc bia khác mà không sợ bia ghen. 
Bia không hề cằn nhằn khi đàn ông  vừa uống bia vừa hút thuốc
Đàn ông cũng có thể vớ ngay được một chai bia khi vào quán bar bất cứ lúc nào.
Bia  không bao giờ đau đầu vào buổi đêm.
Đàn ông có thể thản nhiên bóc nhãn bia chỗ đông người mà không bị ai để ý.
Đàn ông không cảm thấy mặc cảm tội lỗi khi uống hơn một chai bia mỗi đêm. 
Đàn ông luôn là người đầu tiên uống chai bia của mình.
Bia không đòi hỏi sự bình đẳng giữa bia và đàn ông.
Đàn ông có thể thưởng thức bia ở chỗ đông người.
Bia chẳng bao giờ gọi điện để báo rằng nó sắp có một chai bia nhỏ sau khi uống bia 3 tháng.
Cho dù vỏ chai thế nào thì trông bia vẫn cứ ngon. 
Bia không đòi hỏi thay đổi nhãn mác thường xuyên.
Đàn ông không bao giờ phải ngượng vì chai bia cầm trên tay trong buổi tiệc.
Đàn ông không cần phải hứa điều gì với bia cả sau khi làm một ngụm.
Bia có thể để tất cả 24 chai vào chung một hộp mà chẳng có chuyện xích mích hay ầm ĩ gì xảy ra.
Đàn ông có thể thản nhiên ngáy o o.... sau khi uống bia.
Mỗi lần uống là một chai bia mới.

Chủ Nhật, 24 tháng 3, 2013

Nghi lễ đằng sau cái khoái

Có rất nhiều thương hiệu rượu nổi tiếng, mỗi miền quê lại có một loại khác nhau, ví dụ như: ngoài bắc có rượu làng Vân, phía trong có Bầu Đá,…….. Tôi mạn phép gọi chung rượu gạo là Quốc Lủi.

Người nào biết cách thưởng thức cuốc lủi khi cầm vào chai rượu đều nhẹ nhàng, mân mê, đưa mấy ngón tay xoa bụi ở vỏ chai cho sạch. Dốc ngược chai rượu lên rồi soi ra sáng xem tăm rượu sủi ra sao, nước rượu trong thế nào. Vớ được chai rượu trong, sủi tăm li ti thì ngắm nghía còn chán trước khi rót rượu. Như thể muốn kìm nén cơn thèm để sau đó được say hơn!

Thế rồi sau khi thấy là rượu này đáng uống, các anh chàng loanh quanh đi tìm cái chén cho hợp ý. Phải là chén sứ, chén sành, sứt miệng cũng được nhưng không nên có quai. Chén có quai là chén để uống trà, vì trà nóng mới cần đến nó. Nếu không thì chẳng thà ngửa miệng, vít cổ chai mà tu còn hơn. Tay trái nhấc cái nút lá, tay phải đưa miệng chai qua mũi để ngửi cái hương gạo quanh quẩn mãi trong chai. Cuốc lủi khác vodka ở chỗ vẫn còn hương gạo. Do vodka được lọc vài lần qua than củi gỗ bạch dương nên chẳng còn mùi vị gì cả. Một điểm khác nữa ấy là uống cuốc lủi thì chẳng cần để lạnh vài tiếng như vodka hay đun nóng như rượu Tàu hoặc sake của Nhật. Cứ tiện lúc nào là uống lúc đó, như thế hợp với cái xuề xòa của người dân quê hơn.

Uống một mình, các cụ gọi là “độc ẩm”, thì chẳng cần chạm chén với ai. Cùng lắm lúc đã ngà ngà thì chạm chén vào cổ chai cho vui tai. Nhưng nếu là “đối ẩm” hay “quần ẩm” thì lại phải cẩn thận chuyện chạm chén thế nào cho nó ra cái thân thế của mình. Chạm với người trên chớ có nâng chén cao hơn chén của bậc cha chú. Chạm với người dưới chớ có đặt trôn chén lên miệng chén của bậc cháu con. Như thế cũng là đối nhân xử thế hợp lẽ vậy. Chạm rượu chỉ nên khẽ “cách” một tiếng, nhẹ nhàng đừng để sánh rượu ra ngoài. Như thế là không biết tôn trọng cái “tinh của gạo”, vốn có được từ sự vất vả một nắng hai sương.

Nhấp hơi rượu đầu tiên vào miệng thì chỉ là một chút nhỏ thôi. Chép chép miệng vài tiếng như để vị rượu ngấm vào đầu lưỡi. Nuốt xong thì lại phải “khà” một tiếng. Rượu ngon thì “khà” to, chắc là do hơi rượu nóng quá nên “khà” to cho đỡ rát họng. Rượu trung bình thì “khà” nhỏ. Rượu dở thì nhăn mặt, thậm chí phun phì phì. Bậc trên “khà” đã to rồi thì kẻ dưới cho dù rượu ngon đến mấy cũng phải “khà” nhỏ hơn một chút cho nó phải phép. Thế nào là rượu ngon thì cũng khó tả. Phần nhiều là do cảm nhận của người uống mà thôi. Người ta hay dùng những từ “chua”, “nhạt” để tả rượu không ngon. Ai mà được uống rượu ngon ngay từ lần đầu uống rượu thì kể như đã có thể tự coi mình là người may mắn trong cuộc đời.

Thứ Sáu, 22 tháng 3, 2013

Thế nào là cà phê thật...???


Vinacafe  tung ra những clip quảng cáo mở đầu với lời tựa "Thế nào là cà phê thật. Tuyển chọn từng trái, chỉ làm từ cà phê của 8 vùng đặc sản Buôn Ma Thuột, Cầu Đất, Đăk Hà, Đăk Mil, Khe Sanh, Chiềng Ban, Long Khánh, Chư Sê thật ngon của Việt Nam, hoàn toàn không dùng phụ gia tổng hợp tạo mùi café... và lời khẳng định cuối cùng "Vinacafe mới đúng là café thật". 

 Thế nào là thật, thế nào là giả.?? 

Vinacafe  đưa ra thí nghiệm là để ám chỉ sản phẩm của mình là tốt, còn sản phẩm cà phê khác trên thị trường đều là hàng rởm, hàng không tốt..

Tại Buôn Mê Thuột không phải cà phê khu vực nào cũng ngon. Chư Đồng, Chư Sê chỉ có hạt tiêu là tốt, Long Khánh có cao su, sao lại nói cà phê ở đây ngon nhất? nếu nói là được tuyển chọn từ những hạt cà phê ngon nhất việt Nam là không hiểu gì, không biết gì về cà phê.

Khẳng định cà phê của mình là thật, phải chăng Vincafe Biên Hòa đang ám chỉ cà phê Việt Nam tất cả không ra gì, dẹp hết nên thay thế bằng mấy loại đồ uống của nước ngoài cho chắc.
Chỉ vì không bán được hàng mà đi rêu rao, chứng minh mình là thật, là thiên nhiên, là 100% café thì chỉ là chiêu tào lao, lừa người tiêu dùng".

Còn nếu muốn thiết lập một chuẩn mực nào đó thì cũng cần phải đàng hoàng, bài bản và thể hiện trách nhiệm của mình. Nếu chỉ vì lợi ích cá nhân, vì mục đích dìm hàng đối thủ để nâng tầm của mình thì đó không phải là văn hóa ứng xử của những doanh nghiệp lớn. 

Sau thí nghiệm trên, đại diện Vinacafe còn khẳng định, thực trạng café giả đã ở mức báo động đỏ. Theo ước tính của hãng này café Việt Nam hiện chỉ đạt khoảng 10% giá trị thật của mình. Trong khi đó, tính tới giữa năm 2012, Vinacafe Biên Hòa chiếm 31% thị phần cà phê hòa tan 3 trong 1 trong nước - theo báo cáo nghiên cứu của Công ty nghiên cứu thị trường Nielsen.

Như vậy có phải là tự tát vào mặt mình không nhỉ?

Nghe đâu Vinacafe đã được MasanConsumer thâu tóm từ năm 2012.

Nội chiến cà phê nổ ra rồi! Hehehe...


Thứ Năm, 21 tháng 3, 2013

Chân lý đơn giản về phụ nữ


Thiên hạ nói đổ điêu rằng phụ nữ khó hiểu. Rặt một đám không chịu đào sâu suy nghĩ, hơi khó khăn chút chút là bỏ cuộc rồi bảo phụ nữ là “sinh vật phức tạp nhất thế giới”, nào là “nói Yêu là Ghét, nói Ghét là Yêu”, “nói Không là Có, nói Có là Không”, rồi lại nâng tầm lên là “nói Không có khi là Không thật, nói Có đôi khi lại là Có thật”… Thực chất đó là những điều lằng nhằng, cốt để gây hoang mang khiến những chàng yếu bóng vía sợ quá mà thành ra thiếu sáng suốt trong công cuộc tìm hiểu phụ nữ.

Đổ thêm dầu vào lửa là cả núi những cuốn sách kiểu “Cẩm nang gối đầu giường về tâm lý đàn bà”, “Năm trăm bí quyết để hiểu ý vợ”, “Năm ngàn điều có thể bạn chưa biết về người yêu”, “Từ điển ngôn ngữ phụ nữ với hai mươi nghìn mục từ mới cập nhật…” Đọc xong ngần ấy thứ tán loạn thần kinh, chắc chắn cánh đàn ông sẽ mụ mị đầu óc và rồi gật đầu một cách mê sảng rằng đàn bà nói chung và vợ hay bạn gái mình nói riêng vô cùng phức tạp, đến độ có sáng dạ mà học hỏi với đúc kết cả đời các ông cũng chẳng thế nào hiểu nổi.

Thế nhưng, nếu thực sự phụ nữ phức tạp như đám các nhà tâm lý học đồn đại một cách suy diễn, thì tại sao thế giới có rất ít các giáo sư đầu ngành về những môn nhiều con số như toán học, xây dựng, thiên văn, vật lý, hóa học…? Thậm chí cả với những nghề đòi hỏi khả năng phân tích phức tạp như thử nước hoa, pha trộn rượu hay kiểm định trứng cá hồi thì các chuyên gia đỉnh cao hầu hết lại không phải phụ nữ. Quen thuộc như việc xào nấu mà rồi đi thi Vua đầu bếp vẫn rặt là các ông. Rõ ràng là nếu phụ nữ phức tạp hơn đàn ông thì họ phải giỏi những nghề phức tạp chứ? Chính vì vậy, mình quyết tâm tìm cho ra nhẽ bằng chứng về việc chính đàn ông mới là đám phức tạp của cuộc sống.

Một cái xương sườn làm sao phức tạp bằng ba nhăm cái xương sườn? Này nhé, khi buồn, đàn ông thường im lặng. Lúc bận rộn với công việc, đàn ông vẫn nín thinh. Lo lắng kiếm tiền để vợ đi mua sắm hay cho con học trường quốc tế cũng chỉ có thể khiến đàn ông thở dài. Thậm chí cả khi lên cao trào sung sướng và hạnh phúc thì nhiều gã vẫn chọn cách im lặng luôn. Làm sao mà phụ nữ có thể hiểu được đàn ông nghĩ gì khi đám ấy chả chịu mở miệng ra? Những khi nam giới mở mồm gào thét thì đáng buồn lại là giữa các trận bóng đá. Họ gào những thứ vô nghĩa như “Vào”, “Sút”, “Đồ ngu”, “Chuyền đi”… thì làm sao có thể giúp phụ nữ hiểu họ? Trong khi đó, phụ nữ nói rất nhiều. Đàn ông phải nắm lấy điều đó mà hiểu họ, tại sao lại chỉ biết ngồi ca thán?

Hãy vứt hết đống sách tâm lý vô bổ đi để lắng nghe phụ nữ nói. Nếu biết lắng nghe, cánh mày râu sẽ hiểu ra chân lí đơn giản vô cùng rằng: Hãy mặc kệ những gì nghe thấy từ miệng phụ nữ, dù đó là Ghét, Yêu, Có, Không, Vâng, Tùy anh… Người đàn ông khôn ngoan sẽ chỉ làm những gì họ biết chắc chắn người phụ nữ của mình muốn. Chỉ có kẻ ngốc mới đi hỏi bạn gái thích nhẫn pha lê hay nhẫn kim cương. Chỉ có kẻ dại dột mới đi chê đồ ăn người yêu nấu khi nàng e ấp “Ngon không?” Chỉ có kẻ ngây thơ mới tin rằng vợ thực lòng muốn nghe mình khen các cô gái khác trẻ, đẹp và chỉ có những gã chồng khùng thích cà khịa mới bĩu môi chê váy mới, tóc mới, son mới của vợ hay lắc đầu khi vợ hỏi “Lương đâu?”

Chân lý đã sáng rõ: Đừng mất công phân tích phụ nữ làm gì bởi đó là một việc vô ích.

Thứ Tư, 20 tháng 3, 2013

Vòng ba......



Dạo trước thiên hạ dậy sóng, chia phe chia phái đả kích và ủng hộ một bạn người mẫu trót nói “Yêu mà không có tiền thì cạp đất ra mà ăn à?”



Thực ra, theo mình thấy câu ấy của cô người mẫu có vòng ba tuyệt đẹp kia chẳng qua chỉ là một cái tổng kết nho nhỏ về cuộc sống lứa đôi hiện đại mà thôi, tương tự như những câu triết lý về tầm quan trọng của tiền như “Tiền chẳng là cái gì nhưng nếu không có tiền thì cũng chẳng làm được cái gì”. “Cái gì” ở đây chắc chắn bao gồm cả yêu. Không mua được tình yêu thì chí ít cũng làm cho người mình yêu hạnh phúc hơn. Những ai có ý định dựng “một túp lều tranh” mà chỉ có “hai trái tim vàng” giờ này rất dễ bị phải cưỡng chế giải tỏa để giải phóng mặt bằng. Đất giờ cũng đắt chứ không rẻ như xưa nữa.

Có một trang web chuyên dành cho trai gái hẹn hò, đã tổng kết số lượng tin nhắn mà đàn ông nhận được từ các nàng tỉ lệ thuận với “vòng ba” của các quý ông. Nghĩa là họ càng trẻ – “lốp căng” - vòng ba to tự nhiên - hay nếu không thì phải giàu có để ví tiền tăng thêm số đo mông một cách nhân tạo, thì càng được các cô quan tâm. Chuyện “vòng ba” này không chỉ ứng với đàn ông mà còn ứng cả với phụ nữ…

Vậy có cô nào vẫn quyết định cưới một gã mà gã đó đã khẳng định với bạn rằng "vòng ba" tự nhiên hay nhân tạo của gã đều đang lép kẹp hoàn toàn không? 

Thứ Ba, 19 tháng 3, 2013

BÓNG ANH HÙNG


**TRUYỆN NGẮN CỦA DOÃN DŨNG***

NVTPHCM- Đúng là tôi đã chết. Tôi đã thành con ma trên núi. Mẹ tôi nhận được giấy báo tử ở nhà, trong giấy ghi rõ tôi đã “hy sinh vì Tổ Quốc”. Nhưng tôi thì luôn nghĩ rằng tôi đã chết vì mẹ mình. Chính mẹ đã đưa tôi đến thế giới lạ lùng này.
Xin các bạn chớ hoảng sợ. Người chết không hại được người sống. Người chết chẳng qua là người sống được chuyển đến thế giới khác, cũng có tình cảm và suy nghĩ như người trên trần gian. Sợi dây liên lạc giữa hai thế giới được thông qua một người có khả năng hiểu ngôn ngữ của người chết, như tay nhà văn này chẳng hạn. Hắn nghe tôi kể chuyện và chép lại bằng thứ ngôn ngữ các bạn vẫn hay dùng. Tuy vậy, nếu tình cờ đọc được câu chuyện này mà các bạn không tin thì cũng chẳng sao. Thường vẫn có quá nhiều câu chuyện được người ta kể như thật, nhưng thực ra chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng.
Đã nhiều năm tôi không về thăm nhà, nơi trước đây tôi đã từng sống cùng mẹ. Đừng tưởng người chết rồi là hết, là chẳng còn gì để mà bận tâm. Nghĩ như vậy là sai lầm! Người chết vẫn về thăm nhà vào những dịp lễ tết, nhất là ngày giỗ của mình. Thằng Quý hằng năm vẫn sửa soạn ba lô về quê ăn giỗ mình, háo hức cứ như hồi còn sống được đi tranh thủ sau đợt bắn đạn thật đạt điểm cao.
Căn hộ của mẹ tôi bé xíu, không có nhà xí riêng, ở trên tầng năm của khu tập thể. Hồi còn bé, nửa đêm phải đi xuyên qua dãy hành lang lạnh lẽo hun hút gió, tối như hũ nút để đến được cái nhà xí dùng chung của mấy hộ gia đình là nỗi kinh hoàng của tôi. Không phải lần nào tôi cũng đến được đích an toàn, mà thường xuyên tè dầm dọc đường vì sợ ma. Tôi ao ước có một cái bô nhưng mẹ không mua. Mẹ bảo muốn rèn luyện tôi thành một người đàn ông mạnh mẽ.
Mẹ làm công tác xã hội ở phường. Hình như ở hội phụ nữ gì đó. Ban ngày mẹ đi họp, tối đến các gia đình tuyên truyền về sinh đẻ có kế hoạch, về chính sách mới hoặc bài trừ mê tín dị đoan. Mẹ rất bận.
Nhà chỉ có hai mẹ con, bố hy sinh ở chiến trường B. Hồi đầu chỉ được báo là mất tích. Mãi chẳng thấy ông về, sau giải phóng người ta làm lễ truy điệu liệt sỹ cho ông. Đến ngày tôi nhập ngũ, mẹ tôi vẫn chưa biết mộ ông nằm chính xác ở đâu.
Một ngày cuối hè, cái ngày mà tôi nhận được tin trượt đại học, mẹ đi làm về gọi tôi lại, bảo: “Thắng này, mẹ đăng ký cho con nhập ngũ đợt này”. Tôi ngơ ngác: “Nhà mình thuộc diện chính sách. Sao con phải đi?” Mẹ mở túi, lấy ra một tập tài liệu đánh máy, mắt vẫn dõi theo những dòng chữ, mồm thủng thẳng: “Ở nhà lêu lổng rồi lại hư mất”. Tôi năn nỉ: “Mẹ cho con thi đại học một năm nữa”. Mẹ vẫn cắm cúi với đống giấy tờ, lạnh lùng nhắc lại: “Mẹ đã đăng ký cho con rồi”.
Tôi biết tính mẹ. Mẹ đã phải thay bố vật lộn nuôi tôi, cuộc sống và công việc bắt bà phải hà khắc với chính bản thân mình và con cái. Tôi lại là thằng nhút nhát, từ bé chưa bao giờ dám cãi lời mẹ. Tôi ngậm ngùi chấp nhận sự sắp đặt của bà.
Trước ngày nhập ngũ, phường tổ chức một buổi mít tinh tiễn đưa tân binh lên đường. Mẹ cùng hội phụ nữ tặng quà cho chiến sỹ. Mỗi người được hai cái khăn mặt bông và hai tuýp thuốc đánh răng Bông Lan cứng như đất đồi. Khi trao quà cho tôi, mẹ giơ tay ra bắt, lắc lắc mấy cái, nhìn thẳng vào mắt tôi, giọng rất quan cách: “Chúc đồng chí chân cứng đá mềm, hoàn thành nghĩa vụ bảo vệ Tổ quốc”. Tôi không dám nhìn mẹ, tôi cúi đầu xuống lí nhí câu cảm ơn. Tôi thấy mẹ xa lạ vô cùng!
Hôm sau tôi lên đường. Sân vận động gần nhà, nơi tôi vẫn đá bóng buổi chiều, chật ních tân binh và người thân đưa tiễn. Đơn vị về lấy quân mang theo rất nhiều vệ binh. Người ta đọc tên và từng người bước lên xe trong vòng tròn mà đám vệ binh đứng làm hàng rào. Những chàng trai ngày thường đá bóng vẫn hùng hổ bắt nạt tôi, bỗng mềm yếu một cách kỳ lạ, thò đầu qua cửa xe, nức nở khóc.
Mẹ không đưa tiễn tôi. Sáng hôm ấy mẹ bận việc, bà phải đi hòa giải cho một đôi vợ chồng muốn ly dị. Tôi rất muốn mẹ có mặt ở đây, vào lúc này.
* * *
Cái hang Giời Đánh là nhà của tôi và Quý. Thực ra trước đây nó không có tên, hoặc có tên mà chúng tôi không biết. Lính tráng đặt tên cho cái hang này sau cái chết của chúng tôi.
Hồi ấy đơn vị tôi nhận nhiệm vụ tái chiếm một số điểm cao trong dãy núi đá vôi của mặt trận. Chỉ huy đã cho tập kết một lượng thuốc nổ khá lớn trong hang để phục vụ công tác chiến đấu. Quý là chiến sỹ bám trụ trên hang trước tôi. Tôi mới được điều lên sau vụ trốn đơn vị về ăn Tết. Nếu so với cánh lính trận nói chung, thì công việc coi kho này thật an toàn và nhàn hạ. Ban ngày chúng tôi ngủ, tối thức nhận hàng của cánh vận tải gùi lên. Địa hình ở đây hiểm trở và ngay sát nách địch, nên cánh vận tải chỉ có thể hoạt động vào ban đêm.
Cái hang này không lớn, rộng độ vài mét và sâu hơn hai chục mét. Trên vòm hang, nhũ đá tua tủa chĩa xuống như những tấm sừng lọc thức ăn của con cá voi khổng lồ. Trong cùng hang có một ngách nhỏ bằng phẳng như lát bằng phiến đá to. Lòng hang rộng chúng tôi dùng làm kho, còn cái ngách nhỏ để ngủ.
Tôi nhớ rất rõ hôm ấy là ngày mười bốn tháng giêng, trời lạnh và mưa phùn. Đêm hôm trước chúng tôi nhận được một chuyến hàng lớn, cánh vận tải đông và hối hả hơn mọi khi. Những thùng gỗ thông màu xanh xếp chật lối đi. Sau khi kiểm đếm vào sổ sách xong thì trời sáng, chúng tôi chui vào ngách hang bắt đầu ngủ. Pháo địch bắn mạnh và nhiều hơn mọi hôm, tôi nghe thấy từng chặp, nổ từng loạt dài rền rền không dứt. Mạnh đến mức chúng tôi cảm nhận rõ sự rung rung chấn động của vách hang.
Ấy vậy mà chỉ năm phút sau chúng tôi chết, bất đắc kỳ tử như bị giời đánh. Cái chết không anh dũng, cũng chẳng hèn nhát nhưng lại nhạt toẹt. Một khối nhũ đá to hơn cột đình đã bị đứt chân do chấn động của cơn mưa đạn pháo, rơi thẳng xuống kích nổ đống vũ khí đạn dược bên dưới. Khối lửa bùng lên, tôi và Quý bị ép chết ngay lập tức. Ngách hang bị đá vùi kín mít. Lòng hang nóng bỏng, khói lửa quánh đặc như trong lò bát quái.
Vụ nổ khiến lòng hang biến dạng, vách hang rộng ra, vòm hang trơn tuột chẳng còn lấy một thanh nhũ đá, cứ như thể đứng trong một quả trứng khổíng lồ vậy.
Chúng tôi sang thế giới bên kia nhanh quá, chỉ trong nháy mắt, không từ từ, không hấp hối. Tim thôi đập và não ngừng hoạt động đến rụp một cái như tắt công tắc điện. Hồn tôi và Quý lìa khỏi xác, bật dậy nhìn nhau, rồi nhìn hai cái xác nát bét ri rỉ máu chảy của mình đang bị đá vùi lấp. Cả hai thằng đều không tin là thể xác mình đã chết, mình đã thành ma. Chúng tôi nhập lại vào xác, cố gắng lắm cũng không khiến được cái xác ấy cử động. Lạ thật! Vẫn thấy mình như đang sống, không chút đau đớn và có thể đi và nhìn xuyên qua vách núi.
Vậy là tôi đã thành ma. Ở những quả núi gần đó còn nhiều con ma khác, chúng đang ngủ. Ngày của dương gian là đêm của ma. Hai thằng chúng tôi chợt buồn ngủ rũ mắt, lục tục kéo nhau vào cái ngách hang đã bị bịt kín để tiếp tục giấc ngủ vừa bị cướp mất.
Ngủ một trận no mắt thì cánh vận tải mò lên. Mọi ngày giờ này cũng phải dậy để còn nhận hàng. Hôm nay cánh vận tải không gùi không khiêng gì cả, họ chỉ có đòn tre và võng, công cụ để vận chuyển thương binh tử sỹ. Họ lên tìm xác chúng tôi.
Một tay đứng trên đống đá vỡ vụn, soi đèn pin nhìn vòm hang nhẵn thín, thở dài: “Còn cái gì đâu, thành tro bụi cả rồi”.
Hai thằng chúng tôi thấy vậy gào toáng lên: “Ở đây, chúng tao ở đây”. Chúng tôi lồng lộn tìm mọi cách để báo hiệu nhưng người dương không nghe được tiếng người âm. Đám ấy như điếc lác cả một lũ với nhau. Chúng nhìn ngó một chặp, lấy đòn tre bới bới chọc chọc mấy cái rồi lắc đầu ngao ngán bỏ về.
* * *
Chết rồi tôi vẫn không nguôi giận mẹ.
Chỉ hai tuần trước đấy, mười giờ tối đêm ba mươi Tết tôi bò về đến nhà sau một chặng đường dài trốn tránh lực lượng kiểm soát quân sự. Mẹ đang làm cơm cúng tất niên, ngẩng lên thấy tôi lù lù đứng giữa nhà. Mẹ lạnh lùng hỏi: “Bỏ ngũ hả?” Tôi im lặng, không dám trả lời mà nhìn lên bàn thờ cầu cứu bố tôi. Trên ấy, khói hương nghi ngút, ánh mắt bố như hư ảo, không ấm cúng mà cũng chẳng ra lạnh lùng.
Tôi lăn ra ngủ vì mệt.
Pháo giao thừa nhà hàng xóm đã nổ. Hé mắt thấy mẹ đang lui cui đứng trên chiếc ghế đẩu treo bánh pháo ngoài cửa. Tôi định dậy thì đã thấy mẹ xòe diêm. Tiếng pháo ròn rã nổ váng óc. Ánh lửa lập lòe trong mắt mẹ.
Tôi quay lưng lại, trùm chăn lên đầu và ngủ tiếp. Mùng một, mẹ không nỡ mắng đâu mà lo.
Khoảng bốn giờ sáng, mẹ lay tôi: “Thắng, dậy đi cho sớm”. Tôi nhỏm dậy, giọng ngái ngủ hỏi lại: “Đi đâu hả mẹ?” Mẹ quàng cái khăn len lên đầu, thít mạnh một cái đầy vẻ cương quyết, nói: “Về đơn vị, mẹ sẽ đi cùng con”. Nói xong mẹ đứng lên, buộc túi bánh và con gà cúng lên ghi đông xe đạp. Trong lòng ấm ức vô cùng nhưng tôi không dám trái lệnh mẹ.
Đường phố Hà Nội sớm mùng một vắng tanh, phủ dày một lớp xác pháo. Thảng hoặc mới gặp một đôi trai gái đi chơi giao thừa về muộn trên chiếc xe Cub nổ pành pành. Cô gái ngồi sau thò tay vào túi áo khoác của bạn trai, ôm chặt, đầu giụi vào vai co ro vì rét. Mùi sương mai, mùi hương trầm, mùi thuốc pháo quyện vào nhau ngan ngát hăng hắc, ra mùi của Tết.
Hai mẹ con đèo nhau ra bến Nứa tìm xe khách với hy vọng mong manh. Những chiếc xe im lìm đỗ trong bóng đêm. Bến xe vắng lặng không một bóng người. Không tiếng rao đêm, không kẻ nhỡ độ đường, không cảnh chen lấn xô đẩy leo lên xe. Mẹ chạy đôn chạy đáo rút cục cũng tìm được người bảo vệ bến xe để hỏi. Kết quả như đã được đoán: không còn chuyến xe nào.
Mẹ đi ra, tóm lấy ghi đông xe từ tay tôi, lắc lắc mấy cái, rồi lại kéo lên dậm xuống như muốn kiểm tra độ chắc chắn của chiếc xe cà khổ. Mẹ nói: “Đi bằng xe đạp. Hai mẹ con mình thay nhau cho đỡ mệt”.
Nói thế nhưng mẹ lại đạp xe hướng vào thành phố. Tôi ngồi sau, hồ nghi: “Đi đâu thế mẹ?” Mẹ dứt khoát: “Lên đơn vị”. Tôi bảo: “Đây là đường về nhà”. Mẹ tôi như sực tỉnh, hấp tấp quay đầu, đổ xe. Tôi nhìn thấy ánh đèn đường phản chiếu trên gò má mẹ, trong một giọt nước đang lăn xuống.
Gió bấc lùa hơi nước từ dưới dòng sông lên lạnh buốt. Gió quất vào thành cầu ù ù. Tiếng quèn quẹt đều đặn của xích xe cọ vào gácđờxen cộng với tiếng rin rít của đôi pêđan khô dầu vang lên trong đêm tối mịt mùng nghe như tiếng ma hờn. Mẹ con tôi lùi lũi đạp xe vượt sông Hồng. Lúc này tôi mới khóc, vì giận mẹ hay thương mẹ? Có lẽ là cả hai. Sao mẹ không cho con ở lại ăn Tết rồi con sẽ đi. Con muốn ở nhà với mẹ.
Cứ kỳ cạch đạp xe như thế đến gần trưa thì tôi nghe thấy tiếng động cơ ì ì từ phía sau. Mẹ nhảy phắt xuống, đứng giữa đường quơ quơ tay chặn xe xin đi nhờ. Đó là chiếc xe Zil 130 mang biển quân sự, chở nhu yếu phẩm cho chiến sỹ trên biên giới. Tay lái xe hơn tôi vài tuổi, quân phục nhầu nhĩ, cẩu thả. Sau khi nghe mẹ tôi trình bày lý do, hắn cười ngất và đồng ý ngay tắp lự. Hắn giúp tôi treo chiếc xe đạp lên đằng sau thùng xe, buộc cố định lại. Xong hắn nháy mắt cười, châm chọc: “Ta lại lên đơn vị ăn Tết, hả?”
Đêm hôm ấy mẹ con tôi lên tới đơn vị. Mẹ giao tôi cho đại đội rồi lên tiểu đoàn thưa chuyện với chỉ huy. Sáng hôm sau mẹ nhất quyết đòi về, chả ai can được mẹ. Tôi dõi theo dáng mẹ liêu xiêu đạp xe xa dần cho đến khi mất hẳn. Đó là hình ảnh cuối cùng tôi nhìn thấy mẹ khi còn sống.
Buổi chiều tôi nhận được lệnh tăng cường lên hang trông kho thuốc nổ.
* * *
Tắt tiếng súng, cuộc sống ở chỗ chúng tôi cũng thay đổi dần. Không còn những người bạn mới xuất hiện. Những con ma hàng xóm cũng dần dần bị đội quy tập phát hiện rồi chuyển đi. Người ta xây một cái nghĩa trang to như khu đô thị cách đây mấy chục cây số. Xương cốt nằm đâu thì nhà ở đấy, Quý thỉnh thoảng xuống chơi với anh em rồi lại về. Tôi cũng kịp hiểu một điều, trong thế giới của chúng tôi, không phải ai cũng là anh hùng, không phải ai cũng đến thế giới này bằng cái chết oanh liệt. Tuy vậy, tất cả đều được đối xử bình đẳng. Có lẽ đó là điều dễ chịu nhất mà chúng tôi có thể tự hào về thế giới của mình.
Quý về quê ăn giỗ, lên mặc bộ đồ rất lạ, trông như quần áo của chú rể nhưng mầu lòe loẹt, cổ thắt một cái nơ trông rất Tây. Nó chạy chiếc xe máy màu mận chín đỗ xịch trước cửa hang, vẫn ngồi trên xe, lấy gót chân trái gạt chân chống rất điệu nghệ, gọi toáng lên: “Thắng ơi… Thắng”.
Tôi nhìn Quý không nén được cười. Quý kéo tôi lại chiếc xe, đẩy tôi ngồi lên rồi bảo: “Chạy thử đi, tiện lắm”. Tôi bảo: “Oách nhỉ, xe này chắc đời mới. Hồi tao với mày đi lính, nhà giàu mới có cái xe tám mốt kim vàng giọt lệ”. Quý phấn khích: “Thay đổi lắm, mày không tưởng tượng được đâu. Nhà tao năm nay khấm khá hơn, các cụ mới đốt cho tao chiếc xe này”.
Nói rồi Quý thần mặt ra, nhìn tôi bối rối như lỡ lời. Giọng nó trầm hẳn xuống, gần như là thì thào: “Sao mày không về thăm nhà?” Tôi không trả lời, chui vào ngách hang nằm. Quý mang cái xe máy xuống để dưới chân núi, mặc lại bộ quần áo cũ rách te tua, rồi chui vào nằm cùng tôi. Chẳng ai nói thêm một lời nào.
Thực ra là tôi đã từng về thăm nhà. Quý đi hôm trước thì hôm sau tôi cũng về, đúng hôm giỗ mình.
Tôi về đến nhà khi ấy trời đã tối. Cái hành lang hun hút năm xưa khiến tôi bật cười, chả có con ma nào ngoài chính tôi. Mẹ không có nhà. Mâm cơm cúng tôi đã nguội ngắt. Hương cháy rụi đến chân. Đồ cúng không có tiền vàng, không có quần áo mới. Tôi đang phải mặc chiếc áo bị hơi nổ xé rách như tổ đỉa nhiều năm nay, cũng thấy chạnh lòng.
Trong góc nhà, những tuýp thuốc đánh răng và khăn mặt bông được gói thành những suất quà. Tên thuốc đánh răng lạ hoắc chứ không phải Bông Lan như thời tôi nhập ngũ. Hình ảnh của mẹ khi bắt tay trao quà lại hiện về như mới hôm qua. Cơn hờn giận trào lên, tôi không đợi mẹ nữa, phi một mạch về núi rồi nằm lì trong hang cho đến khi Quý lên.
* * *
Mẹ lên tìm tôi. Cũng đúng vào dịp Tết xong, tôi nghe oang oang có giọng người ngoài cửa hang. Cái giọng quen quen, khuôn mặt của một người đàn ông như đã gặp đâu đó mà không thể nhớ ra. Đi sau là một người phụ nữ, vất vả trèo lên những bậc đá. Mẹ, đúng là mẹ tôi. Tôi định ào ra đón mẹ, nhưng nỗi giận hờn lại dìm tôi xuống, khóa chân tay tôi cứng đờ. Tôi nép vào vách đá như chạy trốn, mặc dù tôi có đứng trước mặt thì mẹ cũng không thể nhìn thấy tôi.
Người đàn ông kéo mẹ tôi lên miệng hang, chỉ: “Đây cô ạ. Chính là ở cái hang này. Lúc chúng cháu lên, chỉ còn toàn đá vụn”.
Tôi đã nhận ra hắn là ai, chính là tay lính vận tải năm xưa. Người chết không có tuổi, nhưng người sống thì già đi theo năm tháng.
Bao nhiêu năm rồi nhỉ? Mười năm kể từ cái đận mẹ đưa tôi về đơn vị để rồi tôi chết nhạt toẹt trong cái hang này. Mười năm khiến mẹ tôi già sụp đi. Tóc mẹ bạc phân nửa. Động tác của mẹ đã chậm chạp đi rất nhiều, nhưng vẫn dứt khoát mang dáng dấp của một người phụ nữ mạnh mẽ và quyết đoán.
Mẹ ngồi lặng lẽ thắp hương. Không khóc, không sì sụp khấn vái, mắt nhắm lại như thể hóa thạch. Tôi tấm tức khóc vì vẫn giận mẹ.
Một lúc thì mẹ về. Thằng Quý thấy tôi như vậy cũng không cười nói hi ha như mọi khi, nó đi ra đi vào mà chẳng biết làm gì.
Mấy hôm sau Quý bảo: “Chắc là cả kiếp ma ta ở cái hang này. Chẳng ai biết trong hang này vẫn còn xương cốt của ta. Mày cứ định như vậy mãi sao? Ra ngoài cho khuây khỏa rồi về thăm nhà đi. Lấy xe của tao mà đi cho tiện”.
Tôi nghe lời nó. Đi lại thăm bạn bè, nhưng không về thăm nhà.
Cuối năm ấy mẹ lại lên. Lần này đi rất đông, đủ cả cánh vận tải đêm xưa lên tìm xác chúng tôi, thêm một tay đại úy ở ban chính sách của tỉnh đội và một phụ nữ là nhà ngoại cảm.
Người phụ nữ nhắm mắt, lầm bầm cái gì đó trong miệng rồi bất chợt mở to đôi mắt ra. Tôi nhìn thấy mắt cô ta mầu xanh lục, sáng quắc như hai cái bóng đèn. Cơ thể của cô ta dần dần biến đổi, những mạch máu, dây thần kinh trông như búi dây điện. Nội tạng thành những bảng mạch và bóng đèn nhấp nháy. Cô ta như một cái vô tuyến, hoặc là cái điện thoại chứ không phải là con người bằng da bằng thịt.
Tôi và Quý ngồi yên một chỗ. Chưa bao giờ chúng tôi gặp một người kỳ lạ như vậy. Hình như cô ta đã nhìn thấy chúng tôi. Cô thông báo với mọi người: “Ở đây có hai vong. Trong ngách hang đằng kia”.
Mọi người nghe vậy nháo nhác.
Cô ta hỏi tôi và Quý:
- Hai vong tên gì?
Tôi bảo:
- Nguyễn Quyết Thắng – Tôi chỉ sang Quý – Còn thằng này là Nguyễn Đình Quý.
Thằng Quý mắt tròn vo, mồm dẩu ra vì ngạc nhiên, sợ rúm lại chẳng nói được câu nào.
Cô ta dịch lại lời của chúng tôi cho mọi người nghe. Mẹ tôi khuỵu xuống bất tỉnh. Tay đại úy giở sổ ra đọc gì đó, trời lạnh mà mồ hôi vã ra như tắm, gật đầu lia lịa: “Đúng rồi, đúng rồi”.
Họ bắt đầu đào bới cái ngách hang bị vùi lấp hơn chục năm. Một lúc sau thì mẹ tôi tỉnh. Mẹ gào lên: “Thắng ơi. Con ở đâu?” Tôi nói dỗi: “Con không về đâu”. Mẹ lao vào đống đá, dùng tay cào đá bật cả máu tươi. Mẹ khóc. Lần thứ hai tôi nhìn thấy nước mắt mẹ. Lần đầu lúc mẹ đánh đổ xe sớm mùng một Tết năm nào. Nhưng khóc thành tiếng thế này thì bây giờ mới thấy. Mẹ nức nở, không ngớt điệp khúc: “Con không về, mẹ chết không nhắm được mắt”. Khuôn mặt bà đau đớn, co rúm lại, toàn thân run bần bật khiến tôi thấy mình thật tàn ác.
Ánh sáng từ mắt của người phụ nữ ngoại cảm đã tắt. Búi dây điện lại trở thành mạch máu và dây thần kinh. Người ta không duy trì trạng thái này được lâu vì rất mệt. Cô ta trở về như những người bình thường và không thể nghe được chúng tôi nữa.
Mẹ ngồi bệt xuống nền đá lạnh, tựa lưng vào vách hang, đầu ngoẹo sang một bên, thẫn thờ. Tôi ngồi bên cạnh, ngả hẳn vào mẹ, luồn tay ôm lưng như thời thơ dại. Hình như mẹ cảm nhận được điều ấy, quờ quờ tay mấy lần tìm tôi. Mặt mẹ đã bớt tái, có chút sắc hồng nhưng đôi mắt vẫn buồn rười rượi, nhìn vô định xa xăm.
Đến trưa thì họ tìm thấy chúng tôi. Mẹ lại ngất khi nhìn thấy mảnh giấy có dòng chữ tôi viết tên tuổi, quê quán, đơn vị, hàn kín bằng ny lông rồi đút vào túi áo ngực trước khi lên hang. Mẹ bế từng khúc xương tôi vào lòng.
Xương cốt của Quý được tỉnh đội chuyển về nghĩa trang liệt sỹ. Nó về với anh em dưới ấy nên vui ra mặt. Quý định diện bộ quần áo chú rể cho sang, nhưng người ta lại mặc cho nó bộ quần áo khác, mầu đỏ có ngôi sao vàng ở ngực. Nó ngắm nghía bộ cánh mới và cũng thấy hài lòng.
* * *
Mẹ xin cho tôi về quê. Mẹ đã xây căn nhà ba gian trên quả đồi nhỏ, ở một vùng quê yên bình, nơi trước kia cả cha mẹ tôi từng sinh ra và lớn lên. Mẹ cũng đã tìm thấy cha và đưa ông về đây. Tôi ở gian bên trái, cha tôi ở gian bên phải. Gian giữa đóng khóa im ỉm. Trong buồng của tôi, mẹ đặt một cái bô tráng men trắng toát. Mẹ vẫn nhớ mong ước của tôi thiếu thời.
Cha không già hơn tôi là bao nhiêu. Khi ông chết cũng mới chỉ ngoài hai mươi tuổi. Cha nhìn tôi, vỗ vỗ lên vai bảo: “Cha rất hiểu con”. Tôi không biết cha hiểu gì. Khi còn sống, chưa bao giờ tôi được gặp cha. Như đoán được sự nghi hoặc trong ánh mắt tôi. Cha trầm ngâm, giọng buồn buồn: “Đừng giận mẹ”. Ánh mắt cha lúc này khác hẳn, nồng ấm yêu thương chứ không hờ hững như trên bức ảnh năm xưa.
Hai cha con nằm ngắm bầu trời dày đặc sao. Có những ngôi sao sáng quắc, có những ngôi sao lập lòe như sắp tắt, còn cả những ngôi sao đã tắt mà mắt ma không nhìn thấy, như thể chúng cũng là những thân phận ở một thế giới khác nữa.
Một thời gian sau thì mẹ tôi mất. Tôi không bao giờ biết chính xác lý do gì khiến mẹ chết. Đó là bí mật của riêng mẹ. Cha con tôi đón mẹ về căn buồng giữa.
Mẹ vồ lấy tôi. Chỉ khóc.
Hôm ấy cũng là mười bốn tháng giêng, trời lạnh căm căm và mưa phùn ẩm ướt.

--------------------------------------------------
Cái truyện hay như thế này mà bị quy là "phản động". Không hiểu?

Thứ Hai, 18 tháng 3, 2013

Trung Nguyên vs Starbucks và câu chuyện....


Lang thang ra đường lúc  thấy cảnh xếp hàng dài ở Starbucks, chợt nghĩ hiệu cà phê này thêm phần nổi tiếng  phải cảm ơn công sức PR nhiệt tình của anh Đặng Lê Nguyên Vũ - thông qua việc từ trước khi nó bắt đầu thi công cửa hàng cho tới lúc gần khai trương, anh ấy lên báo chục bận để chê, chỉ trích và xua đuổi nó, ý cứ như gào lên yêu nước thì phải uống cà phê Trung Nguyên.

Với danh vị "ông vua cà phê Việt" mà báo chí ban cho anh, đứng ở góc độ 1 người học PR (tuy ko quá bài bản và cũng ko giỏi giang gì) tôi nghĩ anh Vũ thực quá sức làm người ta sợ bởi cái miệng cứ nhai nhải giúp người dân Việt - cả những người chưa hoặc ko quan tâm đến cà phê cũng phải tự hỏi Starbucks là gì?
Lẽ thường, nói dài nói dai đâm ra nói dại, đạp người ta xuống mình chưa kịp nổi thì bị quăng rác ngập mặt chết chìm rồi.




Nhân tiện, vừa rồi có chuyện vì đam mê Starbucks mà mấy em teen chen chân xếp hàng trong ngày khai trương thì mềnh thấy hơi nản. Như là cái việc đang chạy xe trên đường và thấy 1 vụ tai nạn vậy, người VN có cái tật thấy người ta bu đông như kiến thì mình cũng phải xấn lại hỏi xem xem cái thằng chết đó là ai, tên gì, vì sao chết, mặc dù tổ tông họ hàng nhà nó chả liên quan gì đến mình và mình cũng chả giúp được gì cho nó. 


Hầu hết người VN đều bị ảnh hưởng bởi hiệu ứng đám đông và đều có tâm lý sính ngoại như thế. Nhưng vì sính ngoại mà làm lộ rõ sự quê mùa của chính bạn thì thiệt là nhục nhã. 

Ở nước ngoài, triết lý kinh doanh của Starbucks là "the third place" - nghĩa là đưa người ta đến "một nơi thứ ba"- nơi không phải là nhà, không phải là chốn làm việc, nhưng đủ yên tĩnh, đủ ấm cúng để níu người ta vừa có thể ngồi làm việc vừa tán dóc, hàn huyên cùng bạn bè. Người ta bỏ tiền ra mua Starbucks thực chất là để mua một "nơi thứ 3" như thế. Khi về VN, mềnh nghĩ ông chủ của Starbucks chả cần nghĩ đến triết lý kinh doanh này nữa. Ngược lại, ổng sẽ cười thầm vì phát hiện ra rằng "à, với người VN, nơi thứ 3 là phải giành giật, xâu xé và chen chúc, đông nghịt như thế" =)).

Cuối cùng, mềnh thấy đa phần mấy em xếp hàng vào mua Starbucks mục đích chính cũng chỉ để giơ iphone tự sướng up hình lên FB và chứng tỏ với thiên hạ rằng: tao đã có mặt ở đây trong ngày khai trương Starbucks. 

Chủ Nhật, 17 tháng 3, 2013

Suy cho cùng....


Suy cho cùng thằng cha chủ quán dán cái thông báo này cũng là một thằng yêu nước, chỉ có điều thiển cận, thiếu thông tin và dân tộc cực đoan. 
Tiếp tục suy cho cùng, thì đó là sản phẩm méo mó của bộ máy truyền thông nhồi sọ, với những thông tin một chiều kiểu như: "Nam Hải là của Trung Hoa", "Chính Việt Nam đã nổ súng xâm lược TQ năm 1979"...bla...ba sà...





Bức ảnh này được một người TQ đang làm việc tại Mỹ (cũng có thể là người Mỹ gốc Hoa) đưa lên FB cũng khá lâu rồi kèm theo thông điệp: "Tôi mong rằng công chúng và giới truyền thông sẽ dạy cho những gã này (these guys) một bài học!". Nghĩa là, không phải người Hoa nào cũng mang tư tưởng đại Hán kiểu đó, hoặc cũng có thể suy diễn - việc được tiếp cận với những thông tin nhiều chiều hơn sẽ thay đổi suy nghĩ và nhận thức của những người TQ.
Leslie T.Chang, một nhà báo Mỹ gốc Hoa (và công khai bày tỏ sự chối bỏ gốc tích TQ của mình), tác giả cuốn sách "Gái công xưởng" (tựa sách đã được xuất bản ở Việt Nam) cũng nhiều lần thể hiện trong cuốn sách của mình quan điểm: việc chính quyền TQ bưng bít thông tin, thậm chí sử dụng bộ máy truyền thông để xuyên tạc lịch sử, đã tạo ra những cách hiểu hết sức méo mó, cực đoan và thiển cận của cả một thế hệ dân TQ. 
Một giám đốc người TQ sang làm việc tại Việt Nam, ông ta bày tỏ sự ngạc nhiên, khi mà dân Việt Nam được xem các kênh tin tưc của các nước tư bản, như CNN, BBC... Ở TQ, các kênh này bị chính phủ khoá lại.
Vì thế, dù bức ảnh này đang lan trên các trang mạng Việt Nam với tốc độ và sức bùng nổ của tên lửa, thì rất mong những cái đầu nóng của chúng ta hiểu rằng, chẳng việc gì phải tức giận, và chửi bới vào những đôi tai bị bịt, những bộ não bị nhồi. Điều đó là vô hiệu! Nó cũng chẳng mấy ý nghĩa với lợi ích quốc gia.

Thứ Sáu, 15 tháng 3, 2013

Buôn Ma Thuột có cái gì?

"Có cái nắng, có cái gió, có cái đó..." , ai chẳng biết!
"Cái nắng, cái gió" là của chung, "cái đó" tưởng là của riêng rồi hóa ra cũng là của chung, và ngược lại.
Ama Kong tưởng có "cái ấy" là của riêng, giờ khắp nước vác ra ngâm rượu.
Anh Zũ Taliban kháo lên rằng tạo được cái "thủ phủ cà phê" làm của chung cho dân Tây Nguyên được nhờ, hóa ra cũng chỉ là của riêng anh ấy. 200 doanh nghiệp cà phê, ngồi với nhau để bàn về việc chung, mà rồi toàn toan tính riêng, chẳng đi đến đâu.
Cho nên, hãy để Starbuck, Grolia Jeans, Coffee Bean... họ lo hộ cho cái việc chung, bằng cách riêng của họ.
Có cái nắng có cái gió có cái đó... nhảm khỉ!


Có phải áo dài Việt Nam??

Mấy lần đi thi các cuộc thi hoa hậu liên quan đến tầm quốc tế, các em thí sinh VN trc khi đi thi đều phát biểu thế này: "Em rất tự tin khi mặc trang phục áo dài để giới thiệu trang phục truyền thống của người VN đến bạn bè quốc tế. Thực sự ko có chiếc áo nào vừa gợi cảm vừa kín đáo như áo dài VN".
Ô, em nói rất chính xác. Cơ mà sao em nào nói cũng hay, nhưng khi thực hiện, chẳng em nào dám mặc chiếc áo dài trắng nguyên sơ như trong "Áo lụa Hà Đông" để đi thi nhỉ, toàn mặc áo dài cách điệu không đuôi rồng thì đuôi cáo, không chắp thành váy thì cắt ngắn tà, không cắt ngắn tà thì dát vàng, dát ngọc? Bạn đang cố chứng tỏ bạn cũng có vàng có ngọc để dát như người ta hay đang chứng minh cho người khác thấy rằng, ồ, đất nước này quá kém, ngay cả trang phục truyền thống của họ họ cũng không tự hào về nó nên phải cách điệu đi.
Mình mơ ước, 1 ngày nào đó, có 1 con hoa hậu điên điên nào đó của VN đi thi  nó sẽ mặc bộ áo dài đúng chất truyền thống của người Việt, trình diễn cho giám khảo thế giới xem rồi phát biểu thế này: "Đây là chiếc áo dài truyền thống của người Việt. Chỉ tốn 150K để mua vải và 200K tiền công để may nó. Song, nhờ nó mà khi tôi mặc vào, người ta nhận ra tôi là người VN..."
 
 
Tấm hình trên áo dài thi Miss Universe 2012 của bạn Diễm Hương, chả biết áo dài hay là váy dài nữa, nghe đâu áo được dát vàng đấy! =))