Thứ Sáu, 30 tháng 8, 2013

Bác 9 và anh Đàm

Bác 9 và anh Đàm bắt tay làm hòa rồi, báo hết chuyện để nói, dư luận hết bàn tán xôn xao nhé. Kể cũng buồn. Hỏi một chuyên gia tâm lý xem lời nói của bác 9 có nhục mạ anh Đàm không thì vẫn giữa quan điểm, chuyện của họ cũng không khác nào câu chuyện Vương quốc khỉ.

Rằng, có hai anh chàng nọ rất thích đi du lịch, một kẻ chỉ nói thật còn một kẻ toàn nói dối. Một ngày họ lạc vào vương quốc khỉ và gặp Vương hầu. Vương hầu hỏi: Này, trong con mắt loài người các ngươi, ta là một vị vua như thế nào? Kẻ thích nói dối liền đáp: “ Thưa bệ hạ, trong con mắt của tôi, ông là một vị vua vô cùng uy quyền và vĩ đại”. Vương hầu nghe thấy vậy vô cùng đắc ý, và đem tặng cho tên khoác lác rất nhiều ngọc ngà châu báu. Vương hầu tiếp tục hỏi người còn lại: “Thế anh thấy ta là một vị vua như thế nào? Và những đại thần này của ta nữa?”. Anh chàng thật thà nói thẳng: “Tuy ngài là vua, nhưng trong con mắt của loài người, ngài chẳng qua chỉ là một con Khỉ, và các đại thần của ngài cũng vậy”. Sau khi nghe thấy những lời nói thẳng như vậy, Vương hầu vô cùng tức giận, và quyết định trừng phạt anh ở chốn ngục tù.

Bác 9 bị phóng viên dồn vào thế phải trả lời "vua khỉ là người thế nào" nên buộc phải thốt lên "vua khỉ trong mắt người anh chỉ là khỉ" thì cũng chẳng có gì khó hiểu.


Xin thông cảm cho phản ứng được cho là "hỗn xược" của Mr.Đàm bởi trong câu trả lời của bác 9 có một sự miệt thị nhẹ. Song, cái việc anh Hưng đưa ra bao thành tích, giải thưởng và số lượng fan để chứng minh mình là ông hoàng nhạc Việt thì thật là ngu ngốc. 

Lẽ ra, Hưng sẽ im lặng, đã muốn làm vậy, nhưng thật khó. Khó không phải cho Hưng, vì Hưng, mà vì khán giả của Hưng. Những bức xúc tột cùng của fans ở khắp mọi miền, sự tức giận của những khán giả lớn tuổi, hoang mang của các fans nhí… và hơn hết, là danh dự của những ‘giải thưởng’ chất ngất trong căn phòng đang lưu giữ những vẻ vang của nghề nghiệp của Hưng, buộc Hưng phải lên tiếng.

Chú đang cố ý đánh giá hàng triệu người nghe nhạc của Đàm Vĩnh Hưng là khán giả gì vậy chú?

Những giải thưởng nghề nghiệp cao quý con đã nhận được từ các hội đồng nghệ thuật uy tín, phải chăng là có vấn đề về trình độ và lỗ tai thẩm mỹ âm nhạc khi trao giải cho con?

Mì là mì mà phở là phở. Người ta ăn mì nhiều vì nó rẻ, nhanh và nấu nướng đỡ phức tạp hơn phở thôi!

Thứ Sáu, 23 tháng 8, 2013

Hàng tôm hàng cá.


 Lại nói từ bé đến lớn sống gần chợ.
"Nhất cận thị, nhị cận giang". Sống ở Hà Nội, câu này phải hiểu theo nghĩa tiêu cực. Nhà gần sông Hồng thì lũ lên ngập quá bẹn, gần sông Kim Ngưu, Tô Lịch thì thà chết còn hơn. Còn gần ba cái chợ Đồng Xuân, Hàng Da, Mơ, Bưởi...thì đầu đường với xó chợ chỉ cách có mấy bước chân!
Trong vô vàn cái hay ho học được ở chợ, có cái chửi bậy phải kể lên hàng đầu. Dân chạy chợ Hà Nội mà chửi, nó có bản sắc ghê lắm! Nếu mà kể ra, thì phải viết đầy đủ, chứ mà kiểm duyệt tế nhị kiểu "ĐM", "cái L.", "cái B."...thì nó như gặm xương mà dùng đũa, cảnh vẻ mất ngon!
Cho nên cái phần sẽ viết sau đây, cảnh báo trước với các bác thịt chó máy lạnh, phở 24 ngon tuyệt là nó bậy, nó bạ, nó bốc mả nhé! Đọc đừng kêu tởm kêu thô lỗ.
- Mùng một sớm mai, mùng hai đầu tháng, cô có thích thì cứ trả cho chị một câu lấy may. Một hào một xu cũng là giả. Thuận mua vừa bán chứ chị có ép được cô đâu. Chứ cô cứ xẩm sờ rồi cô bỏ đấy, nó nặng cái vía đi, rồi bán chác ra làm sao?
Cô khách mua hàng mũi cao dọc nhựa, mắt kẻ xanh cave buông một cái giá. Thế là...
- Ối cô ơi cô mặc cũng đẹp cô diện cũng hay. Cái váy cô mua cũng tiền triệu. Nước hoa cô xịt rõ thơm mà cô trả cái giá như thế a? Cô trả thế cô mua được đâu cô mua cho chị mấy tấn về chị ôm cả! Mở hàng mở họ mà trả thế a?
- Này bà ăn nói cho cẩn thận!
- À thế không cẩn thận thì mày làm gì bà? Cái mặt mày sáng ra mở hàng hãm lồn lắm! Mặt hoa da phấn đã đành. Mặt xanh nanh vàng, đầu chày đít thớt mà ra cái vẻ. Tổ sư đéo mua thì chừa mùng một. Người ta còn làm còn ăn. Sáng ra đụng cái mặt lồn nhà mày cả tháng hãm tài. Bà đốt vía mày...
Người ta hay nói "phường hàng tôm hàng cá", ý miệt thị, đường chợ. Chả biết dựa trên cơ sở nào? Hàng quái nào trong chợ mà chửi chả như hát hay. Chắc tại, hàng tôm cá nó tanh, ngửi đã sợ rồi, nên khách nào vào mặt mũi cũng nhăn nhó. Mua hàng mà cứ nhăn nhó nó không chửi cho mới lạ.

Chợ Hàng Bè có bà bán cá rất ngon. Cá nhiều loại, tươi quẫy ùm ùm, nhảy tanh tách. Nhưng xớ rớ mà bả chửi thì quá nghệ sỹ Kim Cương hát Lá sầu riêng...

(Gia Hiền)

Thứ Sáu, 16 tháng 8, 2013

Phòng chống tham nhũng!


Nhà mình trước ở phố, phố buôn bán. Mấy cái phố bé tí lỗ mũi của Hà Nội mà lại còn buôn bán thì kiểu gì cũng phải lấn chiếm vỉa hè.

Buộc phải lấn chiếm, chứ còn cũng chỉ đủ để 2 cái xe máy là hết đất. Khách đến mua sắm vẫn phải dựng xe dưới lòng đường.

Thế là sáng sáng chiều chiều, các bác công an phường (hồi xưa chưa có đội tự quản) lại nhảy lên xe sít-đờ-ca, cua một vòng. Mặc dù có "làm luật" cả rồi đấy, nhưng các hộ kinh doanh đều chấp nhận rằng mỗi vòng cua ấy, các bác công an nhất định sẽ phạt một ai đấy, thu một cái gì đấy. Hôm nay bà Tân gội đầu bị thu cái biển, thì ngày mai bà Xuân trà chén bị thu mấy cái ghế, và ngày kia ông Vượng sơn móng tay sẽ bị nhấc cái cầu lên xuống vỉa hè...

Lâu lâu, ở trên chỉ đạo một đợt lập lại trật tự đô thị, mà dân đen tiện miệng gọi là "cao điểm". Nhẹ thì tuần cao điểm, nặng thì tháng cao điểm. Khi ấy, các bác công an sẽ tăng lực lượng lên gấp đôi, phối hợp liên ngành lên gấp 3, và tần suất lượn sít-đờ-ca lên gấp bốn lần. Khi ấy, vỉa hè phong quang, lòng đường sạch bóng. Chả ai phải phạt ai. Tất cả đều đói!

Nhưng có 2 điều quan trọng cần lưu ý:

1/ Các đợt "cao điểm" đều được ngầm báo trước cho các hộ kinh doanh. Nên ai cũng bảo nhau rụt rụt lại. Thành ra gần như không có ai bị phạt. Càng "cao điểm" càng ít bị phạt!

2/ "Cao điểm" đến ồn ào, đi cũng ồn ào. Tức là cái ngày hết "cao điểm", mọi thứ lại đâu vào đấy. Hàng quán lại bung ra vỉa hè, xe lại dựng tràn lòng đường, và các bác phường lại toét toét tay trái thu tiền luật hàng tháng, tay phải phạt "làm mẫu" ngày mấy phát.

Cái quy trình ấy vòng vo năm này qua tháng nọ, nhàm lắm rồi, thành ra lại dễ sống. Cả quan lẫn dân đều quen cả. Kiểu như quy luật cộng sinh vậy thôi. Có ai oán chăng thì là mấy bà hàng rong ngơ ngáo ở đâu đến. Đặt cái thúng, đôi quang gánh, chiếc xe đạp không phanh cà tàng...xuống góc đường. Chưa ráo chỗ, đã bị quẳng vèo lên sít-đờ-ca. Khóc khóc mếu mếu chạy theo xin xỏ tuột cả dép, đến tội...

Những tưởng mô hình ấy nó chỉ áp dụng quy mô nhỏ, với chuyện tầm phào cỡ ấy mà thôi. Ai dè, người ta đánh trống khua chiêng thành lập "7 đoàn công tác kiểm tra, giám sát việc thanh tra, khởi tố, điều tra, truy tố, xét xử các vụ việc, vụ án tham nhũng nghiêm trọng, phức tạp, dư luận xã hội quan tâm". Theo kế hoạch, thời gian thực hiện kiểm tra, giám sát từ hôm nay, 15/8, đến ngày 30/9.

Mé ơi. Thế xong còn bảo "cá mập tham nhũng đang mất ăn mất ngủ"?!

Mình chả biết bọn cá mập có mất ăn mất ngủ không, chứ mình là mình chống mắt không ngủ chờ kết quả vụ "cao điểm chống tham nhũng" này!


Chả may mà nó thành công, mô hình nhân rộng ra thì tiểu thương sống bám vỉa hè chết sạch!

Thứ Năm, 1 tháng 8, 2013

Choáng với cú lộ trình tăng giá điện

Sau khi đã tham khảo rất kỹ ý kiến của dư luận (vì “EVN cần lấy ý kiến người dân khi tăng giá điện”), phải chờ kha khá lâu Bác Điện mà ai cũng phải yêu quý mới tăng giá… 5%, nhưng khiến dân tình ai cũng phải choáng với lộ trình tăng giá Điện!

(minh họa: Hoang Dã)

Chẳng phải thế sao khi cùng cảnh “đại gia toàn lỗ” như bác Xăng cứ tăng nhát một, nhát một liền tù tì hầu như hàng tháng, hàng quý, thì bác Điện đã rất... kiềm chế nên mới “đây là lần điều chỉnh giá điện đầu tiên trong năm 2013, lần điều chỉnh gần nhất trước đó vào ngày 22/12/2012”. Hơn nữa, EVN cũng đã giải thích… ngọt như mía lùi rằng: Việc điều chỉnh giá bán điện lần này để bù đắp một phần chi phí phát điện tăng lên do tăng giá than và tăng giá khí. Và rằng sẽ không ảnh hưởng gì tới các hộ nghèo và thu nhập thấp…???
  
Quá tuyệt vời như thế làm dân... mừng quá, phục quá, nể quá… quá hóa buồn… cười… ra nước mắt. Thôi thì ít ra cũng được tự hào vì… dân ta giàu thật! Cứ tưởng nghèo, hóa ra phải tới lúc được các bác Điện lực, Xăng dầu…nói hộ cho mới biết… túi tiền nho nhỏ của mình là… không đáy (!!!???) Cũng tại dân cả, cứ thích xài sang, quá hoang phí nên phải nhờ tới các bác ấy… kiềm chế bớt!

Đẳng cấp nhất thời, phong độ mới là mãi mãi. Ngành Điện lực, Xăng dầu luôn thể hiện đúng phong độ: chỉ có tăng chứ không giảm?

Có lẽ phải mỗi dịp tăng giá cái gì, dân ta mới được tôn vinh. Nào là sự “giàu có”, nào là ý thức công dân biết chia sẻ, cảm thông… Cũng phải thôi vì chính trong ngành Điện lực còn có cảnh trớ trêu, chứ đâu phải ai cũng có thu nhập "khủng"?

Vậy nên với đại đa số công dân VN, cái nghèo vẫn là sự thực, nỗi lo thường trực cơm áo gạo tiền cũng rất thực nên chẳng ai dám lạc quan tếu trước điệp khúc giá cả không ngừng gia tăng. Chua chát, thất vọng và bức xúc vẫn là những nét chủ đạo trong bao thông điệp được gửi đi sau cú choáng váng với lộ trình tăng giá…