Thứ Hai, 23 tháng 9, 2013

Nơi trú ẩn cuối cùng

Anh cảnh báo em, trong những ngày anh đang căng thẳng, cái toilet này là nơi trú ẩn cuối cùng của anh và em hãy để anh yên.



Nếu như em có thể ngồi hàng giờ trước tủ phấn và tự ngắm nghía mình trong gương thì anh cũng có thể có một khoảng thời gian tương đương để dành cho việc ôm ipad hay laptop trong nhà tắm. Anh tự nghĩ, với vị trí “chủ hộ” trang trọng trong sổ hộ khẩu thì anh hoàn toàn có quyền được xả stress theo cách mà anh và cánh đàn ông thấy hiệu quả nhất: được gặm nhấm sự căng thẳng một mình.

Anh dám chắc đây là sở thích mang tính di truyền từ xa xưa. Trước những hồi săn bắt hái lượm gay cấn, đổ mồ hôi trong rừng hay những trận chiến tranh giành lãnh địa thì những người đàn ông cổ đại thích chui vào góc hang để tìm thấy sự thăng bằng. Vào lúc đó, mọi tiếng chành chọe, chí chóe của những người đàn bà cổ đại đều có thể châm ngòi cho một trận nội chiến trong hang.

Tương tự, trước những quyết định kiểu bóc mẽ lỗi ngu dốt của sếp hay nghỉ việc để đi tìm tương lai mới thì anh muốn được tận hưởng một không gian tuyệt đối yên tĩnh. Không tiếng nhạc vàng, nhạc sến não nề của mụ hàng xóm đáng ghét đằng sau. Không tiếng rền rĩ vì xăng, điện, gas đồng loạt tăng giá của chị gái nhà bên trái. Không cả tiếng rú rít, nguyền rủa của anh lái xe taxi nhà bên phải vì sắp phải đóng thêm phí giảm tải ô tô. Và nhất là anh không muốn nghe tiếng làu bàu của em vì sáng nay anh trót quên gập chăn màn trước khi đi làm hay chưa kịp chỉnh sửa ảnh để em tải lên Facebook… Hậu quả có thể rất khó lường.

Quả thực đây là một việc tế nhị, nhưng có lẽ là thứ khác biệt lớn lao giữa anh và em.

Những lần em xin anh lời khuyên về việc chuyển chỗ làm vì căng thẳng, anh biết tỏng là anh có nói thế chứ có nói nữa thì em cũng chẳng nghe thấy anh nói gì. Quan trọng là em được nói và anh làm nhiệm vụ của một máy thu âm biết gật gù và thỉnh thoảng phát ra những âm thanh bè trầm “ừ”, “điên thật”, “ức thật”… để bổ sung vào bản độc tấu các nốt cao của em. Vậy là sau gần năm chục lần đòi nghỉ việc thì em vẫn đang tiếp tục với cái công việc ngớ ngẩn đấy thôi.

Nếu anh đã học được cách sống chung với căng thẳng theo kiểu của em thì anh đề nghị em cũng cần hiểu: Vào những khi các sếp anh đồng loạt nộp đơn nghỉ việc, khi hòa bình thế giới đang bị đe dọa nghiêm trọng bởi Mỹ và Iran đang dọa đánh nhau, hay khi các bộ trưởng đang tìm trăm phương nghìn kế để nã tiền của chúng ta, em hãy cứ yên lòng mặc kệ anh một mình trong toilet để tìm cách đưa gia đình mình vượt qua những biến cố khủng khiếp đó của cuộc đời.

Không phải là vì anh không cần em, và lại càng không phải là anh yêu cái iPad, cái laptop hơn em. Không bao giờ có chuyện đó. Anh rất cần em nhưng vào những khi anh im lặng và suy nghĩ, anh cũng cần ở em sự đồng cảm là im lặng. Đừng dằn vặt thêm anh bằng việc mang cả chăn lẫn gối xuống toilet cho anh thêm rầu lòng. Nếu em khiến anh hiểu rằng cái toilet trong nhà mình không phải nơi trú ẩn cuối cùng, anh sẽ đút tay túi quần, huýt sáo và lang thang cả đêm trên phố mà không cần biết ví còn tiền hay hết.

Thôi thì hãy buôn chuyện điện thoại với bạn bè hay tung tin đồn nhảm trên Facebook trong lúc anh nghiền ngẫm sự đời. Cứ yên tâm là sau vài giờ được đắm mình trong sự tĩnh lặng, anh sẽ quay trở lại xông xáo, dũng mãnh hơn với cuộc đời và nồng nhiệt, dịu dàng hơn với em.


Theo Elle

Thứ Sáu, 20 tháng 9, 2013

Trung Thu ah`! Trung thu là ngày gì??

Là tết thiếu nhi. Mọi người đều đồng ý như vậy, nhưng có 2 luồng ý kiến tranh cãi nhau:


Luồng 1: Đã là tết của thiếu nhi thì cứ để ngày đó cho bọn trẻ  làm gì chúng muốn, trung thu là dịp chúng nó được quyền đòi đồ chơi, mà chơi cái gì là do chúng chọn. Tất nhiên người lớn sẽ bảo chúng rằng ngày này sẽ rước đèn, phá cỗ, sẽ xem trăng vào buổi tối vì trăng trung thu rất đẹp. Còn lại nó ngắm trăm bằng gì, rước đèn bằng mặt nạ của batman hay gì cũng được. Thay vì nghe bài trung thu em hát thì nó nhảy Gangnam style cũng chả sao. Người lớn đừng có áp đặt cái ngày xưa cho chúng nó, Mất dân chủ bỏ mẹ.  Ngày xưa, thời các ông các pà nếu có siêu nhân, có gangnam style thì chắc  cũng chẳng bỏ qua đâu.

Luồng 2: Có những người nhớn mong muốn hưởng sái lại một tí cái tinh thần trung thu xưa của mình trong trung thu của con nhỏ lại cho rằng:  Họ không áp đặt con cái nhưng họ sẽ chỉ cho con cái họ những cái hay đẹp thuộc về truyền thống, tìm về những thứ gọi là Trung Thu nhất, Việt Nam nhất, còn con nó thích hay không là quyết định của nó, lựa chọn của nó, mình không ép. Cứ tư duy như luồng 1, đến một ngày Trung thu chẳng cần trăng, chẳng cần đèn, chẳng cần bánh nướng bánh dẻo chú Cuội chị Hằng... Chỉ cần đồ hoá trang và những thứ thời thượng. Trẻ con cũng chẳng cần biết Trung thu thực sự là Tết gì, chỉ cần biết có đồ chơi và được vui.  Tất cả mọi thứ khi đi qua đọng lại cho bọn trẻ cái gì ngoài việc rất vui, nhiều đồ chơi,…..? Vậy có khác gì ngày 1/6. Vậy ý nghĩa Trung thu – tết đoàn viên, ngắm trăng giữa mùa thu  mất đi là thế.

Theo mềnh thì mềnh nghĩ thế này, Trung Thu ý nghĩa gốc của nó ko hẳn là tết thiếu nhi, nhưng với tinh thần ấu dâm, à nhầm ấu trĩ, à không vẫn nhầm, ấu thơ yêu dấu của dân tộc ta, Trung Thu đã thành tết thiếu nhi từ bao giờ.
Về phần ăn uống, vẫn luôn là đặc quyền của người lớn, vì bọn trẻ con thò lò tuổi éo gì ăn hộp bánh Trung Thu mấy triệu bạc? Còn phần chơi, sau khi các cô Tưng, chú Tưng nhảy tưng tưng xong về tưng nhau trong nhà nghỉ, thì các cháu cũng được ké tí ti đấy.


Cho nên, với những gì còn lại, cứ để bọn trẻ chơi theo cách chúng nó muốn. Còn nếu muốn chúng nó hay ho với những thứ ngời nhớn từng thấy hay ho, đơn giản thôi: hãy chứng minh một cách thuyết phục cho chúng nó đi!

Thứ Ba, 17 tháng 9, 2013

Quá oan!

Với bản tính thật thà, chân chất của mình, trước đây anh không bao giờ dám nghĩ đám bạn thân của mình – và cả vợ chúng nó – có thể vu cho anh tội lẳng lơ. Đám ấy mà đã vu như thế, tất nhiên cả nửa thành phố này cũng sẽ nhìn anh bằng ánh mắt nghi ngờ mỗi lần anh đi ngang qua.

Ảnh minh họa 

Anh rất bất ngờ khi đám bạn thân thiết nhất của mình lại khẳng định rằng anh đang phản bội em [hay ít nhất là sắp phản bội em]. Cả những nhà văn viễn tưởng tài ba nhất cũng không thể tưởng tượng cái dáng vẻ lù khù, bản mặt xấu xí với cái ví lép kẹp và cái xe cà tàng của anh lại có thể hấp dẫn ai đó. Chưa kể với sự nhút nhát nổi tiếng đến mức hình thành nhiều giai thoại, mà bản thân em cũng chứng kiến hồi anh làm quen với em, thì chuyện anh dám liếc cô nào khác em cũng là điều không bao giờ xảy ra.

Hãy cho anh phân bua một lần này, rằng việc anh gặp cô hàng rau là vì em sai anh đi mua rau. Thậm chí chính em là người nhắc anh phải mua “rau sạch” nên anh mới phải ra đúng hàng ấy. Việc quên mua rau cho bữa tối, đáng lẽ phải là lỗi của em. Và việc cô ấy vô tình là mẹ của bạn cùng lớp con mình lại càng không phải lỗi của anh. Vì thế cho nên, khi anh gặp cô ấy trong buổi họp phụ huynh hồi đầu năm, anh phải chào [tất nhiên là phải kèm theo việc cười].

Tiếp nữa, anh có thần thông quảng đại đến mấy thì cũng không thể phù phép cho cô ấy xấu đi, bớt gợi cảm đi và nhất là anh không thể yêu cầu cô ấy dừng mặc những chiếc áo khoét sâu cổ và rất mỏng được. Lựa chọn xu hướng thời trang là việc của từng cá nhân. Lựa chọn cảm xúc cũng vậy và em không nên trách việc cô ấy không nhoẻn miệng cười với em, chỉ vì cô ấy không hề hay biết em là mẹ của con chúng mình, hay em là vợ anh.

Câu chuyện vô tình mang tính khách quan và thực hiện yêu cầu đi mua rau vài lần mỗi tuần của em đã khiến anh tự nhiên mang tiếng trở thành một kẻ “lẳng lơ do hoàn cảnh xô đẩy”. Anh xin khẳng định rằng không phải lần nào đi họp phụ huynh, hay ngồi trông cửa hàng rau sạch, cô ấy cũng mặc váy ngắn và áo hai dây như lần em và anh cùng đi chợ. Nếu có tình ý gì, anh chắc chả dại gặp cô ấy cùng em, để rồi bọn anh chào và cười, tiếp theo đó là nhiều tối bị em tra hỏi [thực ra là tra khảo].

Thế nên, sẽ không công bằng khi giờ này, đám vợ bạn anh không còn tin tưởng mỗi khi anh rủ chúng nó đi uống bia hơi các buổi chiều. Lúc nào mấy mụ ấy cũng nhìn anh bằng ánh mắt dò xét như thể anh lôi chúng nó đi ngoại tình hết cả. Còn đâu khả năng “rủ trăm lần nhậu trăm trận” ngày nào!

Tất nhiên da cô ấy trắng và môi cô ấy đỏ hơn em [anh cũng hoàn toàn không hề có lỗi về việc này]. Và cho dù việc anh thích ngắm cô ấy là sự thực thì cũng không phải là lý do để em vu cho anh yêu tất cả các cô da trắng, môi đỏ trong đám đồng nghiệp ở cơ quan anh, một nơi làm việc đặc thù là cần nhiều các cô trẻ, xinh, cao, trắng.

Đến những ngày này, tin đồn đã lan đến cả hàng cà phê ngoài cửa cơ quan và không cô nào dám tiến gần đến bàn làm việc của anh, tất nhiên là không ai dám đi chung thang máy cả. Sếp đã hỏi anh hôm thứ sáu tuần trước về việc anh có bị bệnh truyền nhiễm nào không. Anh trả lời, nếu “lẳng lơ” là một bệnh truyền nhiễm thì anh đã được em tiêm phòng từ rất lâu.
Anh không biết sẽ phải thay đổi chuyện này thế nào, nhưng chắc chắn, nó phải bắt đầu từ em.



Nguồn: Tạp chí Elle

Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Cafe!



Có vô số bài học về con người ở quán café.

Một người vui vẻ, họ như tách espresso, thơm phức, nhưng phải uống ngay, uống nóng bỏng môi, vì ngay khi nguội, nó trở nên nhạt thếch và vô duyên. 

Một người buồn bã, họ như cốc cà phê đen không đường. Đắng, rất khó uống, nhưng nhấp từng ngụm một rồi cũng trôi. Trôi rồi, lại thấy tỉnh táo.

Một người toan tính giả dối, giống như cốc cà phê nâu đá. Mùi vị cà phê ẩn sau mùi sữa bò, tan loãng bởi đá lạnh, và lúc nào cũng đầy ăm ắp. Có thể uống từng ngụm lớn, thậm chí gọi 2 cốc, nhưng đâu vẫn hoàn đó. Uống rồi, đứng lên, vẫn băn khoăn không rõ mình uống cà phê hay sữa hay nước đá??

Một người lỡ thời vận, chán thế nhân, họ như tách cà phê ủ không chín. Chua, gắt, nhưng lại nhạt. Thật khó để chữa tách cà phê ấy, thậm chí kể cả cố cho sữa vào để biến nó thành tách cà phê nâu.

Một đôi nam nữ bước vào quán, chắc mới tìm hiểu nhau. Họ gọi đồ uống , ngồi một góc và rầm rì khe khẽ. Dù quay lưng, tôi cảm nhận rõ mùi espresso và cả vị cà phê nâu đá. 

Là người dưng, tôi không thắc mắc vì sao 2 mùi vị đó lại cùng xuất hiện trong cuộc gặp này. 

Từ lâu, tôi chỉ uống đen nóng. Và có đường.