Thế là ông Nguyễn Thanh Chấn được trả tự do, tuyên trắng cái án giết người sau 10 năm.
10 năm tù. Ai trả được cho một con người 10 năm ấy?
10 năm tù!!!
Những ông bà nắm trong tay pháp luật, các người có hiểu thế nào là TÙ, là THẰNG PHẠM không?
Tôi cũng không!
Nhưng tôi đã đọc cái này rồi, hồi ký của một THẰNG PHẠM (chữ của tác giả).
Giá mà các ông các bà cũng đọc được...
---
PHẦN MỘT
ĐỊNH MỆNH HAY SỰ TRẢ GIÁ CỦA TUỔI TRẺ?
(Bản thảo gốc)
---
Tôi rít một hơi thuốc thật dài, đôi mắt lim dim, một làn khói đặc quánh vây quanh. Hôm nay đã là ngày 29 Tết...
Tôi quay lại hất tay ra hiệu, thằng Thăng rón rén bước đến
- Dạ, anh gọi em?...
- Ừ bóp chân cho anh
- Dạ, vâng
- Tình hình thế nào rồi?
- Dạ vẫn căng lắm anh ạ Tàu vẫn chưa thể cập Bến
- Mẹ kiếp - tôi văng tục - Tết đến đít rồi mà thế này thì chết à?...
Tôi ngao ngán nhìn ra ngoài, gió rét căm căm, mấy thằng lính gác đứng yên bất động
-
Thăng này, mày thấy có buồn cười không? Ai đời VIP như thế này, xe đưa
xe đón, cơm bưng nước rót đến tận mồm, được bảo vệ 24/24... thế mà vẫn
cứ phải kiếp ve... sầu... chứ...
Thằng Thăng cười gãi đầu không trả lời
- Thăng này, bảo chúng nó soạn đĩa cho anh
- Dạ anh muốn nghe nhạc gì ạ?
- Ờ, buồn thế này, mở ?oTuyệt tình ca? đi em...
- Dạ, có ngay
Không
gian xung quanh lắng xuống, nhường lại là tiếng hát bi ai: ?oTừng đêm
xuống ru em mỏi mòn, từng đêm xuống yêu em vẫn còn, vì yêu em nên anh
xót xa, tim anh xót xa đêm từng đêm...?
Tiếng hát réo rắt, não lòng,
não ruột... những khuôn mặt đờ đẫn, bâng quơ, ngoài trời thỉnh thoảng
gió vẫn rít lên từng chặp... Từ tận đáy lòng tôi, bão bùng đang giằng
xé. Tôi nén tiếng thở dài ?obiết bao giờ bão tan??...
>>>
Sáng
thứ hai đầu tuần tôi ngủ dậy rất sớm, tôi cố tạo vẻ tự tin tìm cho mình
một chút thăng bằng về mặt tinh thần, tôi xác đinh tư tưởng khi đã biết
chắc sáng nay có một chuyến chuyển can phạm từ Công an Quận đi trại tạm
giam.
Không lẽ số phận đang đùa giỡn với tôi? Không lẽ thông tin người ta cố tình muốn hại tôi là có thật??
Đêm
qua hầu như tôi không ngủ, cứ chập chờn với những suy nghĩ miên man và
lo lắng, đôi lúc tôi bị giật mình bởi những tiếng động vô hình, cảm giác
như có một thế giới khác lạ, kỳ bí ngay xung quanh,? ngay cả cái ánh
đèn vàng đục ở ngoài sân kia cũng như là một sự đeo bám, móc mói? Những
cơn gió nhẹ nhàng ngày thường thơ mộng và dịu êm, đêm nay nó văng vẳng,
quằn quại như những tiếng cười lạnh lùng và man rợ?
Tôi như một kẻ ở
cõi u mê không phương hướng? sáng nay sự tự tin nơi tôi thực sự là giả
tạo, có những luồng suy nghĩ xé nát tinh thần tôi, mang đến cho tôi một
niềm đau khôn xiết, sự thăng bằng trong thoáng chốc trở nên xô lệch. Tư
tưởng xác định nhưng tôi vẫn hoang mang? Tôi phải đi, một chuyến đi bắt
buộc, mà bất trắc là điều đã được báo trước, ở cái chốn ?ođịa ngục trần
gian? kia chưa bao giờ có khái niệm cho hai chữ ?obình an??
>>>
Tôi lặng lẽ nghe đọc tên, lặng lẽ nhặt một vài bộ quần áo, lặng lẽ chào mọi người và lặng lẽ bước ra xe?
Thằng
Minh, cái thằng hàng ngày vẫn thường dành cho tôi những miếng ăn ngon,
tếu táo: Anh ơi, mình đi chung một con ?oa còng? nhé?? Tôi cười mà miệng
méo xệch - giờ này mà nó vẫn còn đùa được?
Sau khi ký nhận nội vụ,
cứ hai thằng bị còng tay bằng một chiếc khoá số 8, còn tôi chẳng biết do
may mắn, do gia đình tôi đã ?obiết điều? với họ, do tôi là người có học
nhất, tội nhẹ nhất? hay do lý do gì đó mà tôi không bị? còng tay?
Chuyến
đi này cả thảy có 9 người, tất cả được nhồi vào một chiếc xe thùng trật
trội và kín mít - chiếc xe mà lũ can phạm vẫn thường gọi là ?obao diêm?
hay ?othùng kem? gì gì đó?
Nóng nực và ngột ngạt quá, cái thùng này
thiết kế để chứa 4 người, vậy mà nó nhồi đến 9? Chúng tôi cố ngoi ngóc
hướng cổ về phía cái lỗ thông hơi duy nhất trên nóc thùng, nắng đầu mùa
oi bức và khó chịu?
Chiếc xe rùng rùng lắc lư, chúng tôi bắt đầu hành
trình đánh đu cùng số phận. Qua khe kính nhỏ, xã hội thật an bình, cảnh
vật và con người trông mới gần gũi và dễ thương làm sao, cảm nhận về
một tình yêu bỗng trỗi dậy hơn bao giờ hết, cái tình yêu mà khi ở ngoài
không mấy khi trân trọng - tình yêu dành cho sự tự do.
Lũ can phạm
chẳng nói gì, chúng chuyền tay cho nhau hút điếu thuốc lào cuối cùng
chúng mang theo, điếu thuốc như một con sâu kèn khổng lồ quấn bằng giấy
báo, không khí đã ngột ngạt lại càng thêm ngột ngạt bởi khói. Tôi nhắm
mắt đờ đẫn, mồ hôi đầm đìa như tắm, tôi nhớ nhà?
Tôi cũng đã từng nếm
trải qua nhiều bước thăng trầm và sóng gió trong cuộc đời, cũng bao
nhiêu lần tôi vượt qua được bởi một niềm tin sắt đá, không lẽ giờ đây ,
đứng trước một chuyến đi tôi lại yếu đuối thế này?? Không, tôi không
phải là con người hèn nhát như thế. Khổ đau ư? Tôi chịu được. Vất vả ư?
Tôi chịu được.... Vậy tôi sợ cái gì? - Điều tôi sợ ở đây, nó giống như
một chiếc thòng lọng vô hình thắt vào cổ, và cũng bởi vì tôi không thấy
nó nên tôi sợ, chẳng khác nào người mù đi trên đường mà lại thiếu chiếc
gậy? những bước đi phía trước là mờ mịt, tôi bị mất đi cái quyền tối
thiểu của một con người - quyền công dân. Nỗi sợ làm người mà không được
làm người là ở chỗ đó. Tôi sợ, cái sợ của một con người khi đã hiểu và
thấm thía về mặt phải của cuộc sống, giá trị của một cuộc sống tự do
không có gì sánh nổi.
Nhìn con đường phía sau cứ mãi lùi xa, tôi cố
kìm những giọt nước mắt cứ trực trào ra, tôi không phải loại người cứ
động tí khó khăn, khổ đau là khóc, vậy mà lần này tôi đã phải khóc vì sự
dày vò, dằn vặt? Ôi nước mắt của đàn ông , nó như hàng vạn mũi dao bầm
dập lên thân xác, đau, nhưng biết trách ai đây??
>>>
Chiếc
xe thùng đi chầm chậm rồi dừng lại, cánh cửa vừa mở, một làn gió nhẹ ào
đến, sự thoáng mát của khí trời làm khuôn mặt tôi giãn ra đôi chút,
chúng tôi bị lùa vào một cái phòng trực ban, nơi mà sau này tôi còn được
biết đến với cái tên do lũ tù gọi: ?oCột Đồng Hồ?. Chúng tôi tiếp tục
bị lùa vào một cái phòng chờ phía sau ?oCột Đồng Hồ? để chờ làm thủ tục
khám sức khoẻ nhập trại. Trong phòng lúc này có nhiều can phạm từ các
Quận khác đưa lên cũng đang làm thủ tục chờ như chúng tôi.
Mọi người được tháo còng và xếp hàng ngồi thứ tự dưới đất. Tôi nhắm mắt, ngón tay bấm chặt vào nhau?
Chừng 15 phút, một tay y tế đeo hàm đại uý bước vào, anh ta ngồi xuống bàn và bắt đầu việc khám sức khoẻ?
- Nguyễn Hữu Đức
- Dạ, có? - thằng tên Đức lom khom đứng dậy và tiến về phía tay y tế
- Cút mẹ mày xa ra, cách 3m - tay y tế quát
Thằng
tên Đức luống cuống đứng lại vì bị quát, tôi thì ngỡ ngàng không hiểu,
không lẽ tay y tế này sợ bị? lây bệnh? Hay là sợ bị? ám sát???? Mà đứng
thế thì khám cái mẹ gì, hắn nhìn can phạm bằng con mắt đầy vi trùng -
Bây giờ tôi mới tin lời anh em nói khi còn ở Quận. Tôi hiểu vì sao cán
bộ ở đây bị lũ tù gọi là? chó vàng, quả là khét - khét thật - Mẹ tiên
sư, chúng nó bố đời quá?
- Cởi hết quần áo ra
Thằng Đức lập cập cởi quần áo dài
- Đ. mẹ mày chứ, không biết thế nào là cởi hết à?
Thằng Đức ngơ ngác rồi cũng tụt nốt cái quần đùi?
- Hút hay chích?
- Dạ? cháu không nghiện
- Quay đằng sau... Được rồi... Thằng tiếp theo?
Ối
giời, khám sức khoẻ kiểu mẹ gì vậy? Khám bằng mắt à?? Thằng y tế này
tài giỏi quá - Thánh thật - nó khám chưa đến 2 phút mỗi người, khám như
vậy mà có thể ghi đầy đủ chiều cao, cân nặng, huyết áp, tim mạch, tai
mũi họng????? Quả là đại tài, đại tài? Thế này mà cụ Hải Thượng Lãn Ông
có sống lại, chắc là cụ sẽ phải chắp tay mà vái thua cái thằng cha y tế
này thôi. Không thể chấp nhận được.
Tôi cũng phải trải qua việc khám y
như những thằng kia, tuy nhiên do đã rút kinh nghiệm, tôi cứ răm rắp
thực hiện nên không bị quát lấy một câu. Phải cắn răng mà chịu thôi. Vẫn
còn nhiều cửa ải lắm. Tôi nén tiếng thở dài, lòng nghe xót xa quá?
>>>
Phần
khám sức khoẻ kết thúc, tôi được gọi lên làm thủ tục nhận số giam và
buồng giam, một tay quản giáo đưa cho tôi một miếng bìa chỉ nhỏ bằng đốt
ngón tay, có ghi số 1957P.
- Cơm áo gạo tiền đấy con ạ, nhớ mà học thuộc
Tôi
vâng - nhưng mà mẹ nó chứ, tôi có hiểu nó nói gì đâu, mãi sau này tôi
mới biết rằng, khi bất cứ can phạm nào làm thủ tục tạm giữ, tạm giam thì
đều được phát một số như vậy để theo dõi, sau này muốn gọi ai nó chỉ
cần đọc cái số đó lên là xong - Cái số đó lũ can phạm vẫn gọi trần trụi
là? ?osố tù?.
Thái độ của lũ quản giáo ở đây thật sự làm tôi khó
chịu, dường như cứ can phạm nào vào đây cũng đều bị chúng nó coi không
bằng con vật, chúng nó chẳng cần quan tâm đến già trẻ, lớn bé, tội nặng,
tội nhẹ, bị oan hay không oan? cứ can phạm là chúng nó xừng sộ mày tao?
ngứa mắt là nó vác cặc ngựa (dùi cui) ra nó phang ngay, kể cả là can
phạm có bằng tuồi hoặc lớn hơn cả tuổi của bố chúng nó?
Biết làm sao
được đây, ?ocá ở trên thớt?, léng phéng nó đánh cho bỏ mẹ, cho nên tốt
nhất trong lúc này phải đặt chữ ?onhẫn? lên đầu tiên. Tôi nghĩ tôi cần
phải nhẫn nhịn để đấu tranh với chính cái tội danh ?ocố ý gây thương
tích? của tôi - cái tội mà như bình thường người ta sẽ không khởi tố nếu
không có đơn kiện, hoặc sự việc xảy ra quá nghiêm trọng gây thương tích
nặng - tôi rơi vào trường hợp thứ nhất, tôi bị người ta cố tình lu loa
kiện cáo.
Thật ra tôi cũng không biết phải trách ai? chỉ biết nói
?ogiá như??? giá như nó không cố tình chơi tôi, giá như hôm đó tôi không
uống quá nhiều rượu, giá như hôm đó tôi và bạn tôi bình tĩnh hơn, giá
như cú đánh của tôi chỉ vào người nó chứ không trúng đúng vào đầu, giá
như và giá như? ôi giá như?
Giờ thì muộn mất rồi?
Thật sự tôi không muốn mình là một thằng tù như thế này, thế - thời bây giờ đang không thuộc về tôi?
>>>
Tôi
bước qua một cái cửa với một khoảng sân nhỏ, sừng sững trước mặt là một
bức tường đen xám xịt, cao chừng 6 - 7m, có dây thép gai giăng kín, bên
trong là một hàng dây điện gắn vào những con sứ chạy dài tưởng như vô
tận? cao hơn nữa là những cái chòi gác lêu nghêu giống như những cái đồn
bốt thời chiến tranh mà tôi từng được biết đến qua sách báo, phim ảnh?
tất cả đập vào mắt tôi. Một cảm giác lạnh chạy dọc khắp sống lưng? Tôi
bước những bước chậm chạp, ngơ ngác?
Sau khi bị lột quần áo, nội vụ
một lần nữa để khám xét, kiểm tra xem có mang đồ cấm vào không? chúng
tôi ngồi xếp thành hai hàng và chờ đợi? 11 giờ trưa - tôi khát khô cả
cổ, miệng đắng ngắt? Từ bên trong, tôi nhìn thấy có một nhóm người trong
trang phục kẻ sọc, trang phục mà lũ tù gọi là JUVE - ý ám chỉ nó kẻ sọc
giống trang phục thi đấu của CLB Juventus của Ý - đi ra, chắc là đi lấy
cung? Mắt tôi hoa lên, nếu ở ngoài xã hội gặp lũ người mặc bộ đồ này,
tôi sẽ coi khinh lắm, thế mà giờ đây? Tôi đang là ai thế này hả Trời????
Đúng
lúc ấy tôi nghe tiếng loẻng xoẻng, tôi quay đầu lại, có hai phạm nhân
với vẻ mặt thất thần, xanh xao, tay bị còng, chân bị xích? mỗi người
được ốp bởi 5 chú áo vàng. Tôi nghe có tiếng xì xào ?oThân Dái cá và Nam
Cu chính đấy? ?" ?oHai tử tù trốn trại mới bị bắt lại đấy? ?" ?oBọn này
chỉ hai tháng nữa là bắn thôi? ?" ?oThấy bảo vụ này có hơn hai chục
thằng bị khật, từ giám đốc trại trở xuống? ?" ?oKín cổng cao tường, lối
đi duy nhất, bảo vệ 3 ?" 4 vòng, 24/24h, khoá mấy lớp cửa sắt kín bưng??
?" ?oChắc là có tay trong rồi???
Tôi cứ lắng nghe từng câu một như vậy, cho đến khi có tiếng quát
- Mấy thằng kia câm mồm, thích chuyện không, bố đá chết mẹ mày bây giờ?
À,
thì ra là? bố công an trực ban đang nhắc nhở lũ tù trật tự. Mọi người
im lặng, còn tôi thì cứ bị ám ảnh mãi về hình ảnh của hai kẻ tử tù, nghĩ
đến hai cái xác chết chưa chôn ấy mà rùng mình?
.......................................
Hơn 12 giờ?
- Tất cả đứng dậy, thằng nào nghe đọc tên thì đọc to số giam lên rồi xếp hàng ra đây
-
? Được rồi? Đi - Chúng tôi bắt đầu đi theo tay quản giáo trên tay đeo
băng đỏ có chữ ?otrực trại?. Qua một cái cửa đầu tiên có chốt gác, chúng
tôi đi dọc theo một cái hành lang dài chừng hơm trăm mét, bên trên là
mái bê tông, cạnh hai bên là tường bao xung quanh cuộn ôm lấy các khu
nhà, tôi để ý, cũng chỉ có lối đi này là lối đi duy nhất thông ra ngoài.
Không ai nói gì, không khí lạnh lẽo và ảm đạm, chắc là họ đang đưa
chúng tôi vào buồng giam đây?
Chúng tôi rẽ trái, đi qua một căn phòng
thông giữa bên trong và bên ngoài, căn phòng này là nơi trực ban của
đội chỉ huy quản giáo, lũ tù gọi đây là "Ban đội" - một căn phòng khá
tiêu chuẩn với bể cá cảnh, truyền hình cáp, có một vài vị đeo hàm cấp tá
đang ngồi ghếch chân uống nước... Mẹ, nhìn chúng nó rõ oai - chỉ mỗi
tội... oai được ở cái xó này thôi, oai với mấy thằng tù thôi... chứ ở
ngoài, cỡ đấy có mà nhiều như... lợn con...
Những dãy buồng giam bắt đầu hiện ra...
---
- Tác giả: Gia Nguyễn (internet) - (Hết phần 1)