Thứ Ba, 18 tháng 6, 2013

Có cấm Facebook??

Ngoài đường không có đèn. Tối đến, quan phủ doãn đi vấp phải người ta, lấy làm giận lắm. Sáng ra, quan truyền yết thị: “Ai đi đêm phải cầm đèn”.
Đêm hôm ấy, quan đi, lại vấp phải một người.
– Quan hỏi: Ngươi không đọc yết thị à?
– Người kia đáp: Bẩm có đọc.
– Thế sao ngươi không cầm đèn?
– Bẩm có, tôi có đèn.
– Thế sao trong đèn không cắm nến?
– Bẩm yết thị chỉ thấy nói cầm đèn, chớ không thấy nói cắm nến.
Quan phủ doãn về, sáng hôm sau lại ra yết thị: “Ai đi đêm phải cầm đèn, trong đèn phải cắm nến”. Đêm hôm ấy, quan đi, lại vấp phải một người.
– Quan lại quở: Đi đêm sao không có đèn có nến?
– Người kia đáp: Bẩm, tôi có đủ đèn đủ nến ạ!
– Thế sao ngươi không thắp nến?
– Bẩm, vì trong yết thị không thấy nói thắp nến.
Quan phủ doãn về, mai lại ra yết thị: “Ai đi đêm phải cầm đèn, trong đèn phải cắm nến, nến phải thắp”
Nhưng hôm sau, nửa đêm quan đi lại vấp phải một người có đèn, có nến nhưng đã thắp hết nến rồi. Quan lại quở.
– Người kia nói: Bẩm, trong yết thị không thấy nói hết cây nến phải tiếp cây nến khác ạ !


Cái truyện cười dân gian này thì mấy ai không biết! Nhưng ông cha để lại cho, đâu phải chỉ để nghe rồi nhăn răng ra mà cười! Cái gì không quản được thì cấm, thì tịch thu, thì chặn...đó chính là cái tâm lý sợ hãi bị động - và đương nhiên, vô hiệu. Tôi không biết cái sự khó khăn của việc vào FB có lặp lại được như 2 năm trước không. Tôi không biết sau FB sẽ là gì? (Twitter chăng?). Nhưng tôi biết chắc chắn 2 điều:
1/ Thứ gì càng cấm thì người ta càng làm bằng được (nhất là khi thứ ấy chính đáng!)

2/ Khi quyền lực chính thống quay lưng, thì đó chính là cơ hội của "thế lực phản động".

Thứ Ba, 11 tháng 6, 2013

ĐÈN ĐƯỜNG Ở PHỐ CHÚNG TÔI

Chúng ta có quyền đòi hỏi cao hơn, nhưng theo tôi, thiết kế ba cấp độ tín nhiệm là một lựa chọn thông minh trong môi trường chính trị Việt Nam. Nên nhớ là phải mất 12 năm, kể từ khi quyền này được đưa vào Luật Tổ chức Quốc hội, 11-2001, Quốc hội mới có cơ hội để tập dượt và tỷ lệ phiếu cũng cho thấy các đại biểu đã không hoàn toàn là nghị gật. Tôi nghĩ, chúng ta nên "đọc" ý chí của Quốc hội một cách "chính trị" hơn, tỷ lệ phiếu "tín nhiệm cao" cho thấy ai được tín nhiệm và ai đã bị Quốc hội bất tín nhiệm. Vấn đề là Bộ chính trị sẽ để huề cả làng hay thay thế vài ba bộ trưởng có số phiếu "tín nhiệm cao" dưới 50% để cho người dân Việt Nam vui thêm mấy bữa.
Cho nên, các bác mà còn bức xúc, thì đọc qua cái truyện dưới đây nhé! Nói chuyện cao xa làm gì? Dân đen, về cơ bản, cần có cái bóng đèn đường sáng đúng lúc, thế là tín nhiệm cao rồi!


ĐÈN ĐƯỜNG Ở PHỐ CHÚNG TÔI
 Azit Nêxin( Thổ Nhĩ Kì)

Dân phố chúng tôi than phiền với nhau rằng, tại sao bốn năm mới có một lần bầu cử quốc hội. Bạn nghĩ rằng chắc chúng tôi có người đại biểu nào đó làm chỗ dựa và lá chắn che chở cho cả khu phố chứ gì. Không có đoạn đó!... Hay là chúng tôi muốn giới thiệu đại biểu người phố mình. Làm gì có chuyện ấy. Các vị đại biểu không đến phố chúng tôi, mà có vị nào ngẫu nhiên lạc vào thì khó lắm, bởi đường ở đây ô tô không đi được, tàu điện không có, xe ngựa thì không, đến các chú la còn khó đi nữa là.
Nếu bạn có dịp đi bộ trên phố này thì đừng mang theo đồng hồ bỏ túi, nó sẽ bị chết dọc đường đấy. Bộ óc của một người văn minh dù có giỏi tưởng tượng đến đâu, cũng không thể nghĩ rằng trong một thành phố to lớn như thế lại có một con phố tồi tàn đến mức đọ này.
Thế mà hằng ngày dân phố chúng tôi vẫn phải đi lại trên con đường la không đi nổi ấy. Biết làm thế nào được. Các cô gái đành phải xách dép, vén váy mà đi. Các cháu nhỏ chân trần đành bì bõm lội chứ biết làm sao.
Mà việc quốc gia đại sự thì dân phố chúng tôi làm thế nào mà với tới được. Chính vì thế mà người dân không muốn cứ bốn năm mới bầu cử đại biểu quốc hội một lần.
- Này các bạn, tôi thử khuyến cáo họ, Các bạn có biết mình là ai không? Các bạn có biết thế nào là bầu cử không? Và có hiểu các vị đại biểu là những người nào không?
Bạn cũng hãy thử mà xem, thật khó lòng mà giải thích cho họ được. Cũng phải thôi, họ không muốn biết gì hết. Chính bởi thế nên họ mới phải đi lại trên con đường la chẳng thèm đi này.

- Thôi được, tôi nói, nếu các bạn không muốn bốn năm một lần bầu đại biểu quốc hội thì tám năm một lần được không?
- Không, họ trả lời, thời hạn phải ngắn hơn!
- Thế thì hai năm một lần, được không?
- Vẫn quá lâu, thưa ông. Mong sao tối nào cũng bầu cử. Cứ nhá nhem tối là bầu cử.
- Ôi chà chà, tôi thở dài, thế thì có mà điên.

Phố tôi thật lạ kỳ, nhà nào cũng nợ nhiều như lông lươn.Đang là chủ nhà, bị tống ra ngoài đường thành người vô gia cư là chuyện thường tình. Ngày nào cũng có nhà bị chủ nợ đến phá cửa ầm ầm. Cánh cửa nhà nào nhà nấy không còn một chỗ trống nào để người bán sữa, người bán bánh mì người gánh nước thuê lấy dao nhíp, bút chì hay phấn gạch dấu ghi nợ. Từ lúc gà gáy sáng cho đến trưa, chúng tôi tỏa đi các nơi kiếm kế sinh nhai. Trưa về khắp nơi ầm ĩ cảnh mẹ đánh chửi con. Tiếp sau đó đến lượt thằng lớn đánh thằng bé, chí chóe cho đến tận chiều. Lúc ấy các bếp bắt đầu tỏa ra mùi hành phi thơm nức, xen lẫn trong những câu chuyện ngồi lê đôi mách, tin đồn nhảm nhí và cũng chính là lúc những người phụ nữ lắm mồm không quên chửi mắng nhau ầm ĩ ngoài đường. Thế vẫn chưa thỏa, từ chập tối cho đến sáng, ở nhà họ lại tiếp tục cãi nhau với các ông chồng.

Trên quả đất này chiến tranh thế giới đã kết thúc, đó là chuyện của nơi khác, người khác. Ở phố chúng tôi chiến tranh vẫn còn tiếp diễn là như vậy.

Nói ngắn gọn: dân phố tôi bởi phải chịu đựng quá nhiều điền bất hạnh, bi đát, lo âu nên đã biến thành người điên hết.

Tôi lại tiếp tục khuyến cáo họ:
- Này các bạn, phải chăng đêm nào cũng tổ chức bầu cử được à?

Hóa ra cốt lõi câu chuyện là ở chỗ khác. Đầu đuôi là như thế này. Ở góc phố tôi có một cột đèn đường. Mà nói đúng ra thì không thể gọi nó là đèn được nữa. Bởi bóng đèn không có đã đành, hộp cũng mất đằng hộp, thế thì mặt kính lấy chỗ đâu mà lắp. Nói tóm lại, gọi là cột đèn nhưng chỉ còn trơ cái cột sắt.

Dân phố tôi từ lâu đã quên mất rằng: nhiệm vụ của cái cột đèn này là chiếu sáng con phố! Cái cột sắt dưới mắt lũ trẻ trở thành một cái cây, trên ngọn có tổ quạ. Chúng tưởng tượng ra thế để thi nhau bắn súng cao su lên đó.

Ai đã dựng cột đèn này? Một nhà hảo tâm nào đó? Một tổ chức từ thiện? Nhà nước? Chính phủ? Tòa thị chính? Chúng tôi không biết rõ. Cột đèn được xây dựng từ bao giờ và để làm gì thì chúng tôi cũng mù tịt nốt. Chỉ thấy các cụ già cao tuổi kể lại rằng, từ khi vua Resad lên ngôi đã thấy cột đèn này chiếu sáng. Đến khi nhà nước công bố hiến pháp, nõ cũng sáng được một hai đêm. Thế còn vào dịp nước Cộng hòa ra đời, nó có sáng hay không thì chưa rõ.

Có người quả quyết có sáng, số người khác lại bảo rằng không.
Giờ thì ta hãy nghe người dân phố tôi nói tiếp về cột đèn này. Một "già phố" nói:

- Các bạn có nhớ cuộc bầu cử cách đây không lâu không? Đúng vào ngày ấy người ta lắp hộp đèn, rồi đặt vào trong đó cái đèn ga đủ sáng đúng một đêm. Phố tôi nhộn nhịp hẳn lên. Sau ngày ấy đến nay, đèn lại không sáng nữa.


Đến đây, ơn Chúa, tôi đã hiểu cả. Tôi hiểu tại sao người dân phố tôi muốn tối nào cũng có bầu cử - có thế thì cột đèn mới sáng. Thú thực, tôi sẵn sàng chia sẻ ước mong ấy của họ.

Thứ Năm, 6 tháng 6, 2013

Đề thi Tốt nghiệp THPT 2013, môn Ngữ văn! hiu hiu.....

Đề thi Tốt nghiệp THPT 2013, môn Ngữ văn, câu nghị luận xã hội 3 điểm.

Câu 2 (3 điểm)
Viết một bài văn ngắn khoảng 400 từ bày tỏ suy nghĩ của anh/chị về hành động dũng cảm cứu người của học sinh Nguyễn Văn Nam từ thông tin sau:
“ Chiều ngày 30 tháng 4 năm 2013, bên bờ sông Lam, đoạn chảy qua xã Trung Sơn, huyện Đô Lương, tỉnh Nghệ An, Nguyễn Văn Nam (học sinh lớp 12T7, trường THPT Đô Lương I) nghe tiếng kêu cứu có người đuối nước dưới sông, em liền chạy đến. Thấy một nhóm học sinh đang chới với dưới nước, Nam đã nhảy xuống, lần lượt cứu được 3 em học sinh lớp 9 và 1 em học sinh lớp 6. Khi đẩy được em thứ 5 vào bờ thì Nam đã kiệt sức và bị dòng nước cuốn trôi.


Bài làm

Thưa các thầy các cô các bác lãnh đạo tôn kính!

Về hành động của bạn Nguyễn Văn Nam, cháu hoàn toàn kính phục, không có gì phải bàn cãi về sự dũng cảm quên mình ấy.

Là người, ai cũng mong sống sao cho xứng đáng, không sống hoài sống phí. Nhưng thưa, nếu cháu bỏ các chữ "xứng đáng", "hoài", "phí" ở trên đi, thì nó vẫn còn chữ SỐNG ạ! Làm người, ai cũng mong được sống!

Cháu sợ chết lắm! Cháu là con một. Bố mẹ cháu đặt tất cả hy vọng vào cháu. Còn cháu đặt tất cả hy vọng vào tương lai. Mà muốn biết tương lai, thì hôm nay cháu phải sống đã. Cháu sống, cháu còn học tập, đi làm, phấn đấu thành thế nọ thế kia. Cháu sống, trước hết cháu đi thi tốt nghiệp cấp 3. Cháu sống, cháu mới làm được cái đề thi này.

Trước khi đi thi, cháu thắp hương khấn bạn Nguyễn Văn Nam: Bạn ơi bạn thật dũng cảm! Sự hy sinh của bạn giúp mấy em nhỏ được sống. Sự hy sinh của bạn khiến chúng tôi yêu giá trị cuộc sống này hơn. Tôi biết, tôi không làm được như bạn, nghìn lần không! Bạn sống khôn thác thiêng, bạn phù hộ cho tôi đi thi được điểm cao bạn nhé!

Thưa các thầy các cô cùng các bác lãnh đạo Bộ tôn kính. Cháu đã thành thật trước vong hồn bạn Nam, thì cháu không thể giả dối vào bài làm được. Trên đây là suy nghĩ chân thành của cháu!


----------------------------------------

Hướng dẫn chấm bài thi môm Ngữ văn kỳ thi Tốt nghiệp PTTH 2013 của Bộ GD ĐT:

Nêu vấn đề nghị luận: Giới thiệu hiện tượng Nguyễn Văn Nam (0,5 điểm).

Phân tích: Cảm phục trước hành động quên mình cứu người của Nguyễn Văn Nam. Đây là tấm gương sáng cho thanh niên cả nước học tập (0,5 điểm).

Hành động này thể hiện tấm lòng nhân ái của một nhân cách đặc biệt; một phẩm chất đạo đức cao đẹp đã được tu dưỡng, học tập, rèn luyện từ môi trường giáo dục tốt của gia đình, nhà trường và truyền thống quê hương,… (0,5 điểm).

Bình luận: Việc làm của Nguyễn Văn Nam là một nghĩa cử cao đẹp, dũng cảm phi thường, song không phải là cá biệt. Hành động này còn giàu ý nghĩa tích cực trong bối cảnh cuộc sống hiện tại (0,5 điểm). Phê phán lối sống ích kỉ, vô cảm; đề cao ý thức nuôi dưỡng điều thiện và tính thiện (0,5 điểm).

Liên hệ bản thân: học tập theo tấm gương Nguyễn Văn Nam,… (0,5 điểm).

Hướng dẫn chấm điểm lưu ý các giám khảo:
“Nếu thí sinh có những suy nghĩ, kiến giải riêng mà vẫn hợp lí thì vẫn được chấp nhận. Nếu thí sinh có kĩ năng làm bài tốt nhưng chỉ đi sâu bàn luận vào một vài khía cạnh cơ bản thì vẫn đạt điểm tối đa” và “Không cho điểm những bài làm có suy nghĩ lệch lạc, tiêu cực”.

----------------------------------

Thư gửi các thầy cô chấm thi và các bác ở trển cao vãi cả kính:
Cháu biết câu này cháu được đúng 0,5 điểm rồi! Hiu hiu...
Thế sao lúc ra đề, các bác không bảo: viết như viết báo tường làm theo 5 điều Bác Hồ dạy, như hồi cấp 1 ấy. Có phải cháu được điểm tuyệt đối không? Hiu hiu...

Các bác ra đề, cháu thi rồi các bác lại đế thêm điều kiện "Không cho điểm những bài làm có suy nghĩ lệch lạc, tiêu cực”....vào... Hiu hiu...