Ngoài đường không có đèn. Tối đến,
quan phủ doãn đi vấp phải người ta, lấy làm giận lắm. Sáng ra, quan truyền yết
thị: “Ai đi đêm phải cầm đèn”.
Đêm hôm ấy, quan đi, lại vấp phải một
người.
– Quan hỏi: Ngươi không đọc yết thị à?
– Người kia đáp: Bẩm có đọc.
– Thế sao ngươi không cầm đèn?
– Bẩm có, tôi có đèn.
– Thế sao trong đèn không cắm nến?
– Bẩm yết thị chỉ thấy nói cầm đèn, chớ
không thấy nói cắm nến.
Quan phủ doãn về, sáng hôm sau lại ra
yết thị: “Ai đi đêm phải cầm đèn, trong đèn phải cắm nến”. Đêm hôm ấy, quan đi,
lại vấp phải một người.
– Quan lại quở: Đi đêm sao không có
đèn có nến?
– Người kia đáp: Bẩm, tôi có đủ đèn đủ
nến ạ!
– Thế sao ngươi không thắp nến?
– Bẩm, vì trong yết thị không thấy nói
thắp nến.
Quan phủ doãn về, mai lại ra yết thị:
“Ai đi đêm phải cầm đèn, trong đèn phải cắm nến, nến phải thắp”
Nhưng hôm sau, nửa đêm quan đi lại vấp
phải một người có đèn, có nến nhưng đã thắp hết nến rồi. Quan lại quở.
– Người kia nói: Bẩm, trong yết thị
không thấy nói hết cây nến phải tiếp cây nến khác ạ !
Cái truyện cười dân gian này thì mấy
ai không biết! Nhưng ông cha để lại cho, đâu phải chỉ để nghe rồi nhăn răng ra
mà cười! Cái gì không quản được thì cấm, thì tịch thu, thì chặn...đó chính là
cái tâm lý sợ hãi bị động - và đương nhiên, vô hiệu. Tôi không biết cái sự khó
khăn của việc vào FB có lặp lại được như 2 năm trước không. Tôi không biết sau
FB sẽ là gì? (Twitter chăng?). Nhưng tôi biết chắc chắn 2 điều:
1/ Thứ gì càng cấm thì người ta càng
làm bằng được (nhất là khi thứ ấy chính đáng!)
2/ Khi quyền lực chính thống quay lưng,
thì đó chính là cơ hội của "thế lực phản động".

Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét