Thứ Ba, 23 tháng 4, 2013

Văn Hóa Mưa Phùn



Cái nét văn hóa nó cũng như người con gái. Ai muốn ngắm nét đẹp thì phải tự soi đèn và chọn đúng góc nhìn mà ngắm. Ai đời lại để người ta phải xoay ra cái góc cạnh đẹp thì mới khen? Kể qua về cái nét văn hóa mưa phùn chẳng hạn.

Người ta tưởng chỉ có ở miền Bắc, và phải vào tháng 10 âm lịch đổ đi mới có mưa phùn. Nhưng không, quanh năm suốt tháng, thậm chí ngay cả ở giữa thành phố không có mùa đông như Sài Gòn, vẫn cứ có mưa phùn. Có điều, mưa không rơi rơi lãng mạn từ trên trời xuống mà bay ngang ra từ mồm của những người “yêu thiên nhiên”. Có lẽ họ không chịu nổi với một điều hiển nhiên rằng, mưa phùn chỉ lây phây có một lần trong năm. Thế nên họ quyết định trở thành những người làm ra cái đẹp, tạo ra lây phây mưa phùn mọi lúc, kể cả giữa trời nắng chang chang.

Đã là mưa thì phải mưa cho khắp. Nghĩa là khắp mọi nơi, chỗ nào cũng thấy cái cảnh mọi người phun mưa. Giữa chợ, giữa đường náo nhiệt, phun! Trong vườn hoa mơ mộng, nơi các cụ tập thể dục lúc bình minh, trai gái âu yếm lúc chạng vạng, nghiện ngập tranh thủ vào phê, phun! Đang trảy hội trên suối Yến, chùa Hương, cũng phun! Không chỉ mưa ngoài đường, mưa nhân tạo còn rơi cả bên dưới các mái nhà. Không phải nhà thường mà cả trong những chốn văn hóa, công sở, quán hàng ăn… vốn không cần đến mưa. Kể ra thì đúng là nghìn trang giấy không nói hết.

Phun mưa không cần phải có kiến thức hay văn hóa cao siêu, nhưng cả những người có trình độ, có văn hóa, những người của công chúng cũng vui vẻ đóng góp vào công cuộc phun mưa. Thực là vui vui khi thấy những ông này ông nọ, tay xách ca táp oai vệ, thỉnh thoảng lại phun đánh phì một cái. Hay những chị những cô mất công hai, ba tiếng ngồi tô son đỏ chót xong cũng nhúm mỏ làm đến toẹt một cái cho nó rôm rả. Thực không để đâu cho hết cái mừng khi chứng kiến những cảnh không đâu trên thế gian này có thể có. Duy chỉ có ở Việt Nam ta thôi!
Văn hóa phun mưa không cần phải đến tuổi. Thằng nhóc lên năm lên ba cũng ngửa cổ lên mà p…rừ… một cái. Chắc chắn cả nhà sẽ vỗ tay lẹt đẹt mà khen con thông minh. Thông minh quá đi chứ, không sẵn nhiều bơ sữa như bây giờ thì làm sao trẻ con có thể làm được những động tác ngộ nghĩnh thế? Thế rồi, cả bố-mẹ-ông-bà-thày-cô giáo nó cũng vui lây, đang đi giữa đường cũng phun phì ra vô tư. Phải nói chính con cái chúng ta đang ảnh hưởng đến các bậc phụ huynh chứ không phải ngược lại. Trẻ con hay thật. Tầm ảnh hưởng của chúng rất… gợi cảm.

Chuyện nhổ ra đường diễn ra tự nhiên như những động tác thường diễn ra nơi công cộng khác như ngáp, hắt xì hơi, ngoáy tai, móc mũi… Mọi người đã quen mắt nên chẳng ai thấy phiền lòng. Cũng chẳng việc gì phải nhìn trước ngó sau vì đâu có làm gì khuất tất mà sợ? Cứ tự nhiên như trong nhà vệ sinh thôi. Cũng có vài người phật lòng nếu đang đi trên đường mà mặt hứng chút ít “hạt mưa”. Ai bảo họ đi xe máy chậm như rùa sau người khác? Nếu phóng nhanh hơn thì đâu đến nỗi. Mà suy cho cùng, thứ ở trong mồm người khác thì đâu có gì ghê gớm. Không lẽ mồm người khác không sạch sẽ bằng mồm mình?

Chưa hết, trước mỗi động tác làm mát không khí, mọi người lại còn cố tạo ra một tiếng động oai phong, cũng phát ra từ mồm. Nó như động tác vươn vai, tiếng gầm của con hổ trước khi vồ mồi. Tiếng động ấy nhắc nhở mọi người rằng: tớ đang sắp làm một chuyện hay ho đây. Đúng rồi, trước khi làm một việc mang tính văn hóa như thế thì chắc chắn chúng ta phải có khán giả chứ. Cũng có nhiều cách phản ứng khác nhau khi nghe cái âm thanh dữ dội ấy. Thường là nhăn mặt, bịt mũi, nghảnh mặt đi chỗ khác. Y hệt như khi mấy cô con gái Hà thành cắn được miếng ô mai chua ngọt.

Ngày còn bé, tôi nhìn thấy một bà đầm ăn dở cái kem, muốn vứt đi nhưng cứ lúng túng mãi để tìm sọt rác. Ngày ấy chúng ta chưa có thùng rác công cộng như bây giờ. Thế là sau một hồi quanh quẩn, bà đành cúi xuống, để nhẹ nhàng sát miệng cống. Cũng không hiểu tại sao người Tây họ lại mất công đi làm thêm mấy động tác thừa ca-lo thế làm gì. Sao không đứng sõng lưng mà ném đánh toẹt một cái xuống cống hay ra giữa đường cho được việc? Lúc ấy tôi đoán là do người nước ngoài họ thích vận động cho đỡ béo phì. Mà hình như tôi kể chuyện hơi lạc đề thì phải. Chuyện vận động gân cốt xin dành để dịp khác vậy.

Thứ Tư, 17 tháng 4, 2013

Một người dân vẫn ngủ ngon khi nghe tin giá xăng tăng


Trưa ngày hôm qua 28/3, ông Thái Bá Đạo, làm nghề dạy tiếng Anh và dịch thơ ở TPHCM nhận được tin xăng chuẩn bị tăng vào 20h tối cùng ngày. Trong khi phố phường nô nức mang chai, lọ, đi đổ xăng để tích trữ chuẩn bị nghênh chiến, thì ông Đạo chỉ nói một câu “Biết rồi khổ lắm nói mãi” rồi thản nhiên ngủ tiếp. Sự bình thản đến hiếm có của ông Đạo đã khiến phóng viên TKT phải có mặt tại hiện trường ngay trong buổi chiều hôm đó.

“Ở sa mạc Sa-ha-ra mà dự báo ngày mai trời nắng thì chẳng có hàm lượng thông tin gì. Bây giờ bảo với tôi là xăng sắp lên giá thì tôi cũng chả có gì mà phải ngạc nhiên“-ông Đạo bình thản nói. “Tôi chỉ có một lần vui tới mất ăn mất ngủ khi  xăng giảm giá lần trước, tưởng thế nào hóa ra là người ta lùi 1 giá để tiến 3 giá.”



Ông Thái Bá Đạo cho biết nước lên ông còn chẳng sợ nói gì xăng lên.

Sau đó, ông Bá Đạo tặng Tin Khó Tin một bài thơ:

Người Việt Nam hiện đại
Đã thôi gõ trống đồng
Họ làm ăn, đi lại
Bằng phương tiện giao thông

Ô tô và xe máy
Không chạy bằng dầu ăn
Khoa học chưa phát triển
Nên xe phải dùng xăng

Xăng liên tục tăng giá
Làm sao khỏi âu lo?
Thôi, về thời đồ đá
Đi xe ngựa, xe bò.

“Đi voi từ Bình Định ra đến Hà Nội hết có 3 tuần, lại không phải ăn cơm tù, làm sao cứ phải đi xe?” – ông Nguyễn Huệ, một người thích mặc áo vải thắc mắc.

 Từ thị trường chứng khoán phố Uôn, tiến sĩ chuyên ngành hot gơn học Đỗ Bá K bình luận: “Giá xăng thì đằng nào cũng tăng, có lẽ ta nên chọn giải pháp cho xăng tăng theo hàm liên tục thay vì rời rạc mấy tháng một lần như hiện nay. Tôi nghĩ rằng nếu như trong một năm giá xăng tăng thêm khoảng 7000 đ/lít, thì ta nên chia thành tăng giá 20 đồng/ngày cho người dân khỏi sốc.”

Tin từ các tòa soạn báo ở khắp 64 tỉnh thành cho biết, nhiều phóng viên phụ trách mảng kinh tế-tài chính đã buộc phải thôi công tác, hoặc chuyển sang phụ trách mảng hot gơn-cướp giết hiếp. Lý do chính là do tình hình kinh tế chỉ quanh đi quẩn lại có tin vật giá leo thang nên không được bạn đọc đón nhận nữa.  Trên các diễn đàn, mạng xã hội, những chuyện cười cũ rích theo kiểu “Anh yêu em mỗi ngày mỗi tăng như giá xăng“, hay “Người đàn ông dũng cảm là người dám hô “Đầy bình” lại rộ lên trong sự hờ hững của cộng đồng mạng. Một số phóng viên thậm chí đã chuyển qua làm dư luận viên để cải thiện đời sống.

Trao đổi với chúng tôi, một quan chức của Bộ giao thông-vận tải cho biết: “Việc tăng giảm giá xăng điều tiết thị trường là quyết định của Bộ tài chính, việc xử phạt người đi xe không chính chủ là chủ trương của Bộ Công an, xử phạt ngoại tình là công văn của Bộ tư pháp. Bộ GTVT không có chủ trương tận thu gì khác ngoài việc chuẩn bị thu phí tham gia giao thông của người đi bộ.”

Ông Tô-ni Xờ-tắc cho biết ông không quen chủ nhiệm VPCP, cũng không chạy bằng xăng, nhưng Đam trong tiếng Mỹ thì chắc chắn nghĩa là “Bố khỉ!!”

“Hai mươi ba nghìn một trăm năm mươi cộng với một nghìn bốn trăm ba mươi, ba cộng năm là tám, viết tám nhớ không, bốn cộng một là năm, viết năm nhớ không, ba cộng một là bốn viết bốn nhớ không, vị chi là hai mươi tư nghìn năm trăm tám mươi” – GS Ngô Bảo Châu sử dụng một thuật toán được phát minh tại Trung Phi vào 2 vạn năm trước, gọi là “phép cộng” để tính toán giá xăng. Qua khảo sát nhanh của TKT, trong số ba mươi người được hỏi, không ai lý giải được thuật toán phức tạp này. “Em thú thực là em không hiểu gì cả” – một sinh viên khoa toán thuộc đại học Tổng hợp Hà Nội vừa chơi Đế chế vừa cúi đầu thừa nhận. Bộ Giáo dục và Đào tạo không có ý kiến gì về tình trạng này.

Trong khi đó, Ông Lương Thế Vinh, thủ khoa đại học quốc gia Hà Nội năm 1463, cho biết phao đo bình xăng cũng nổi, về nguyên tắc là giống quả bưởi.

“Muốn đầy bình xăng thì cứ cho thêm sỏi vào là xong” – ông Vinh kết luận.


Theo: tinkhotin

Thứ Sáu, 12 tháng 4, 2013

Dù là trẻ em cũng không có quyền nói những gì mình nghĩ


Việt Nam – Những tưởng dư luận đang tạm lắng xuống trong khoảng lặng sau cơn khủng hoảng giá xăng tăng và trước khi một hot gơn lại lộ cái gì đấy, thì trong vài ngày hôm qua dư luận nước nhà lại sôi sục nóng bỏng. Đối tượng gây xì-căng-đan lần này là một cậu bé 11 tuổi với tội danh nghe lời mẹ. Nhiều người đã đi từ ngạc nhiên đến phẫn nộ khi em Đỗ Nhật Nam dám thành thực trả lời phóng viên là :”Em không đọc truyện tranh vì mẹ em nói truyện tranh là con sâu đục khoét tâm hồn” khi được hỏi.

Bé Nô-bi-ta, 8 tuổi đã biết chơi rô-bốt và nói tiếng Nhật, nhưng không bị cộng đồng ném đá như bé Nhật Nam

Anh Hùng, làm nghề sửa bàn phím, còn gọi là anh Hùng bàn phím, đập bàn phím của khách hàng cho biết :”Thằng bé này mới tí tuổi đầu đã dám nghe lời mẹ, thật là không biết trời đất là gì. Nếu ngày bé tôi cũng nghe lời bố mẹ thì bây giờ tôi cũng biết tiếng Anh, thích học hỏi, thậm chí lên ti-vi rồi cũng nên, chứ làm gì được ngồi đây tán phét với anh. Thằng bé này thật là một thảm hoạ” – Anh Hùng chia sẻ với phóng viên chiến trường Trần Lực Cười.

Em Thánh Gióng, 3 tuổi mới biết nói nhưng mở mồm ra đã nhận là có thể một mình đánh giặc cứu nước, cũng không biết thế nào là khiêm tốn. Do đó em phải mặc áo giáp sắt để phòng thân khi bị ném gạch, rồi cũng không dám ở lại quê nhà, phải cưỡi ngựa sắt bay thẳng cánh

Trong khi đó, một người sắp sửa tham gia vào đội ngũ phóng viên đã và đang phổ cập văn hoá, nghệ thuật tới mỗi người Việt Nam đã viết một bức tâm tư qua mạng gửi em Nhật Nam. “Truyện tranh là nghệ thuật. Mà làm nghệ thuật thì cần có tâm hồn” – anh Sắp Thành Phóng Viên, một sinh viên báo chí, nhận định. Việc em Nhật Nam vì nghe lời mẹ mà bỏ bê việc đọc truyện tranh đã xúc phạm tới một số không nhỏ những người đầy tâm hồn yêu nghệ thuật tại Việt Nam. “Ở nước ta, người đọc sách thì ít, mà người đọc truyện tranh thì nhiều. Có khi lượng người đọc truyện tranh còn đông hơn lượng người nghe nhạc Hàn Quốc hay hâm mộ Man-chét-tơ Yêu-tâm-tít”- bác nhà văn Năm Câu ngồi bó bút thở dài. “Cuốn sách nổi tiếng nhất nước ta từ vài năm nay cũng là sách nhiều tranh đó chớ.”  

Bé Nhật Nam nếu không đọc truyện tranh thì ít nhất cũng nên học tập bé Xuân Mai nổi tiếng vì tài múa hát. Trẻ con ai đời lại nổi tiếng vì học giỏi bao giờ

Trả lời phỏng vấn của Tin Khó Tin, nhà xã hội học Trang Thượng đánh giá :”Bên cạnh những tội tày đình như nghe lời mẹ, ham học, thích đọc sách, không đọc truyện tranh, thì em Đỗ Nhật Nam còn mắc phải hai tội khó tha thứ khác là học giỏi và nghĩ gì nói nấy. Ở nước ta, tri thức cũng không phải cái gì đáng để tự hào. Chỉ người giàu và người đẹp mới có cái quyền tự tin nghĩ gì nói nấy như thế. Từ giờ trở đi, thay vì khoe mình có nhiều sách, em Nam nên khoe eo thon, hoặc khoe gia đình mình có tủ sách tiền tỷ. Thật khó tin là đã 11 tuổi rồi mà Nam vẫn còn phạm phải những lỗi giao tiếp sơ đẳng như vậy.”
Trong khi đó, ông Đoàn Văn Vươn, một người tự tin thẳng thắn với những gì mình nghĩ

… lẳng lặng nhận án 5 năm tù trong sự dửng dưng của báo chí và 

Theo: tinkhotin

Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

Xin hãy cho em 2 chữ “bình yên”.


Gần đây  bé Đỗ Nhật Nam đang phải hứng chịu ''cơn mưa đá'' từ dư luận. Mà đám đông đang “ném đá” đó phần lớn là các ông bố bà mẹ. Họ hành xử theo quán tính vốn đã hằn sâu trong tâm trí hay vì Nhật Nam giỏi hơn con của họ. Phải chăng tội lớn nhất của cậu là đã không chịu suy nghĩ, nói năng giống những đứa trẻ bằng tuổi, can tội tự hào về những thành tích đạt được quá sớm, can tội mê sách "chính trị, xã hội, khoa học"..., lại còn dám mơ trở thành giáo sư tin học đầu tiên, chuyên gia mật mã của Việt Nam và Mỹ.

Tại sao mọi người phớt lờ một đứa trẻ có quan điểm, góc nhìn riêng và dám thể hiện quan điểm đó. Phải chăng là do thành quả của một nền giáo dục dập khuôn hàng loạt, không chấp nhận sự khác thường - lúc nào cũng bắt những đứa trẻ phải nem nép sợ sệt, nói theo khuôn sáo

Có những quan tâm đầy cao thượng như:  Đỗ Nhật Nam bị mất tuổi thơ.  Cái t "tuổi thơ" ở đây phải được hiểu theo tiêu chí nào?? dán mắt vào màn hình  vi tính với game online, tivi, đồ chơi đắt tiền... hay học ngày học đêm? Trong khi Nam tự do tìm hạnh phúc trong đam mê của mình, và Nam mê sách.

Nói cách khác, chính những người ''ném đá'' Nam "không có tuổi thơ" vì họ được thừa hưởng những quy tắc và giáo lý ứng xử còn nhiều định kiến và nặng nề trong xã hội; không cho phép con người được mạnh dạn có những suy nghĩ riêng và dám thể hiện suy nghĩ ấy, không dám đứng ngoài quán tính đám đông.

Thế mới có chuyện những học sinh bị trừng phạt không thương tiếc vì dám "cãi" thầy cô giáo. Thầy cô giáo cũng là người, chẳng lẽ không bao giờ sai. Những nhà giáo dục cũng là người, chương trình của họ cứ soạn ra là hoàn hảo và trẻ em không bao giờ được phép có phát hiện hay có quan điểm riêng?

Cái định kiến: Trẻ con phải nghe người lớn, người trẻ phải "noi gương" già đã làm các mầm thiên tài vừa nhô đầu lên đã bị đánh bẹp

GS Ngô Bảo Châu đã từng nói: "Cá nhân tôi thấy xứng đáng", khi có những lời này khác về việc anh được Nhà nước tặng nhà. Tại sao Nam phải "khiêm tốn" trong khi những phẩm chất của em là có thực, đã được chứng minh qua những thành tích cụ thể.

Tại sao "người lớn" ép buộc Nam phải tỏ ra e dè, máy móc khi thể hiện mình??

"Người lớn" hùng hồn kết luận rằng Nam già giặn, phán quyết em mắc bệnh ''ngôi sao'' và "sẽ ngã đau". Nhưng "người lớn" không thấy rằng chính ước mơ chuyên gia mật mã, giáo sư đầu tiên, Hà Nội tuyệt vời... chính là phần trẻ con của em, hồn nhiên trong sáng, bay bổng.

Không lẽ cha mẹ em phải nói cho em biết: Con học ở Hà Nội, bố mẹ phải "chạy trường", Việt Nam không/chưa có Viện Mật mã, xây dựng được nó phải vượt qua muôn nghìn lực cản, trong đó cả những định kiến sẵn có đang nhằm vào em. Hay muốn trở thành giáo sư ở Việt Nam, em phải "được lòng" vô số người... Chẳng có bố mẹ nào muốn làm vẩn đục con theo cách đó, bố mẹ Nam đương nhiên càng không.

Xin hãy cho em 2 chữ “bình yên”.

Thứ Tư, 3 tháng 4, 2013

Đại sứ du lịch


Gần đấy báo chí, truyền thông trong nước dậy sóng về việc tuyển đại sứ du lịch. Có mỗi việc tuyển đại sứ du lịch thôi mà sao báo chí phải tốn nhiều giấy mực cho vấn đề đó thế không biết.

Bạn nào có điều kiện qua Malaysia du lịch sẽ thấy ở đấy chẳng có cái khỉ khô gì cả, khu phố Melaka đẹp không bằng một góc nhỏ của Hội An, cái Legoland xấu gấp ngàn lần so với Suối Tiên, chỉ đc cái Kuala Lumpur nó hoành tráng và có nhiều outlet hơn thôi, nhưng thông thường chả ai xác định đi du lịch để mua đồ outlet cả.

Bên đấy thấy chả thèm giới thiệu đại sứ du lịch gì sất ấy thế mà năm vừa rồi, Mã vẫn xếp hạng thứ 9 về mức độ thu hút khách du lịch.

Thế nên, mình thấy việc em Kỳ hay em nào làm đại sứ cũng thế cả thôi. Người ta không thể vì em Kỳ ti to hay mông em khác bự mà biết đến Việt Nam nhiều hơn. Các em ấy có đi giao lưu quảng bá cho du lịch Việt Nam thì cũng chỉ thấy  xuất hiện rần rần trên các báo của Việt Nam thôi, các bác ngoại giao nước ngoài có thích mấy em  thì cũng chẳng thể bảo với dân chúng của đất nước họ rằng, mọi người hãy đến Việt Nam  du lịch đi, ở đấy có cô đại sứ du lịch ti to ngực bự được.

Để làm đẹp mặt du lịch Việt Nam, mỗi lần em Kỳ xuất hiện đều mặc áo 2 tỷ thì với số tiền đấy  sao không tổ chức chương trình Mega Fam giống Malaysia mỗi năm lấy vài lần, và mỗi lần như thế mời vài chục nhà báo của tất cả các quốc gia đến dự. Với số tiền 2 tỷ cho mỗi cái áo của em Kỳ cũng có thể dư sức trả chi phí đi lại, ăn ở cho nhà báo. Cứ tính đi, mỗi báo đi về viết PR cho ít nhất 2 bài, mỗi nước mời ít nhất 2 báo, mỗi tờ báo ít nhất cũng vài ngàn độc giả. Malaysia làm rất tốt việc này nên dân các nước vì thế mà ào ào qua nước họ đấy .

Ở Melaka có cái dịch vụ đi thuyền trên sông ngắm cảnh vào buổi tối. Sông nhỏ và thối không khác gì sông Tô Lịch với kênh Thị Nghè, chỉ được cái phía hai bên bờ sông, tất cả các ngôi nhà đều vẽ graffiti, đèn chiếu vào lung linh nom rất đẹp. Thế nên mình đề nghị bộ du lịch thay vì trả tiền lương cho các em làm đại sứ, hãy dùng tiền đấy thuê người vẽ graffiti cho tất cả các ngôi nhà hai bên bờ kênh Thị Nghè và sông Tô Lịch….gắn thêm vài cột đèn lung linh vào. Rồi sẽ có một dịch vụ du thuyền ngắm cảnh trên đấy. Đảm bảo sẽ  thu hút khách du lịch cho mà xem .