Thứ Ba, 9 tháng 4, 2013

Xin hãy cho em 2 chữ “bình yên”.


Gần đây  bé Đỗ Nhật Nam đang phải hứng chịu ''cơn mưa đá'' từ dư luận. Mà đám đông đang “ném đá” đó phần lớn là các ông bố bà mẹ. Họ hành xử theo quán tính vốn đã hằn sâu trong tâm trí hay vì Nhật Nam giỏi hơn con của họ. Phải chăng tội lớn nhất của cậu là đã không chịu suy nghĩ, nói năng giống những đứa trẻ bằng tuổi, can tội tự hào về những thành tích đạt được quá sớm, can tội mê sách "chính trị, xã hội, khoa học"..., lại còn dám mơ trở thành giáo sư tin học đầu tiên, chuyên gia mật mã của Việt Nam và Mỹ.

Tại sao mọi người phớt lờ một đứa trẻ có quan điểm, góc nhìn riêng và dám thể hiện quan điểm đó. Phải chăng là do thành quả của một nền giáo dục dập khuôn hàng loạt, không chấp nhận sự khác thường - lúc nào cũng bắt những đứa trẻ phải nem nép sợ sệt, nói theo khuôn sáo

Có những quan tâm đầy cao thượng như:  Đỗ Nhật Nam bị mất tuổi thơ.  Cái t "tuổi thơ" ở đây phải được hiểu theo tiêu chí nào?? dán mắt vào màn hình  vi tính với game online, tivi, đồ chơi đắt tiền... hay học ngày học đêm? Trong khi Nam tự do tìm hạnh phúc trong đam mê của mình, và Nam mê sách.

Nói cách khác, chính những người ''ném đá'' Nam "không có tuổi thơ" vì họ được thừa hưởng những quy tắc và giáo lý ứng xử còn nhiều định kiến và nặng nề trong xã hội; không cho phép con người được mạnh dạn có những suy nghĩ riêng và dám thể hiện suy nghĩ ấy, không dám đứng ngoài quán tính đám đông.

Thế mới có chuyện những học sinh bị trừng phạt không thương tiếc vì dám "cãi" thầy cô giáo. Thầy cô giáo cũng là người, chẳng lẽ không bao giờ sai. Những nhà giáo dục cũng là người, chương trình của họ cứ soạn ra là hoàn hảo và trẻ em không bao giờ được phép có phát hiện hay có quan điểm riêng?

Cái định kiến: Trẻ con phải nghe người lớn, người trẻ phải "noi gương" già đã làm các mầm thiên tài vừa nhô đầu lên đã bị đánh bẹp

GS Ngô Bảo Châu đã từng nói: "Cá nhân tôi thấy xứng đáng", khi có những lời này khác về việc anh được Nhà nước tặng nhà. Tại sao Nam phải "khiêm tốn" trong khi những phẩm chất của em là có thực, đã được chứng minh qua những thành tích cụ thể.

Tại sao "người lớn" ép buộc Nam phải tỏ ra e dè, máy móc khi thể hiện mình??

"Người lớn" hùng hồn kết luận rằng Nam già giặn, phán quyết em mắc bệnh ''ngôi sao'' và "sẽ ngã đau". Nhưng "người lớn" không thấy rằng chính ước mơ chuyên gia mật mã, giáo sư đầu tiên, Hà Nội tuyệt vời... chính là phần trẻ con của em, hồn nhiên trong sáng, bay bổng.

Không lẽ cha mẹ em phải nói cho em biết: Con học ở Hà Nội, bố mẹ phải "chạy trường", Việt Nam không/chưa có Viện Mật mã, xây dựng được nó phải vượt qua muôn nghìn lực cản, trong đó cả những định kiến sẵn có đang nhằm vào em. Hay muốn trở thành giáo sư ở Việt Nam, em phải "được lòng" vô số người... Chẳng có bố mẹ nào muốn làm vẩn đục con theo cách đó, bố mẹ Nam đương nhiên càng không.

Xin hãy cho em 2 chữ “bình yên”.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét