Thứ Sáu, 13 tháng 9, 2013

Cafe!



Có vô số bài học về con người ở quán café.

Một người vui vẻ, họ như tách espresso, thơm phức, nhưng phải uống ngay, uống nóng bỏng môi, vì ngay khi nguội, nó trở nên nhạt thếch và vô duyên. 

Một người buồn bã, họ như cốc cà phê đen không đường. Đắng, rất khó uống, nhưng nhấp từng ngụm một rồi cũng trôi. Trôi rồi, lại thấy tỉnh táo.

Một người toan tính giả dối, giống như cốc cà phê nâu đá. Mùi vị cà phê ẩn sau mùi sữa bò, tan loãng bởi đá lạnh, và lúc nào cũng đầy ăm ắp. Có thể uống từng ngụm lớn, thậm chí gọi 2 cốc, nhưng đâu vẫn hoàn đó. Uống rồi, đứng lên, vẫn băn khoăn không rõ mình uống cà phê hay sữa hay nước đá??

Một người lỡ thời vận, chán thế nhân, họ như tách cà phê ủ không chín. Chua, gắt, nhưng lại nhạt. Thật khó để chữa tách cà phê ấy, thậm chí kể cả cố cho sữa vào để biến nó thành tách cà phê nâu.

Một đôi nam nữ bước vào quán, chắc mới tìm hiểu nhau. Họ gọi đồ uống , ngồi một góc và rầm rì khe khẽ. Dù quay lưng, tôi cảm nhận rõ mùi espresso và cả vị cà phê nâu đá. 

Là người dưng, tôi không thắc mắc vì sao 2 mùi vị đó lại cùng xuất hiện trong cuộc gặp này. 

Từ lâu, tôi chỉ uống đen nóng. Và có đường.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét